Lưng gầy, gầy đến mức khiến khác đau lòng.
Cơn đau xương rõ nguyên nhân của con gái khiến chúng chạy qua chạy năm sáu bệnh viện.
Tiền trả góp nhà mỗi tháng, tiền ăn ở, tiền gần như vét sạch phần lớn tiền tiết kiệm của chúng .
“Vợ , em xem !”
Văn Nghĩa thần bí lấy một tờ vé .
“Sao thế?”
Gần đây mỗi ngày Văn Nghĩa đều bỏ 2 tệ mua một tờ vé ở cửa hàng cạnh bệnh viện.
Đến một xu nhỏ cũng từng trúng.
“Chúng trúng 500 nghìn tệ !”
“Hả?” trợn tròn mắt.
“Thật giả ?”
“Thật mà!” Văn Nghĩa đưa xem màn hình điện thoại vỡ nát như mạng nhện của .
“Em xem dãy trúng thưởng .”
đối chiếu từng một, kiểm tra kiểm tra mấy mới xác nhận lời chồng là thật.
“500 nghìn tệ!”
Trời ơi.
Số tiền với giàu thì chẳng đáng là bao, nhưng với và Văn Nghĩa thì ít nhất cũng kiếm năm sáu năm mới !
“Tốt quá !”
“Tiền trả góp nhà của chúng hy vọng !” siết c.h.ặ.t t.a.y chồng.
Văn Nghĩa cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Bệnh của con gái cũng còn đáng sợ nữa! Chỉ cần tiền, dù khắp cả nước chúng cũng nhất định chữa khỏi cho con!”
lau nước mắt.
Lúc , 500 nghìn tệ khiến quên sạch chuyện cắt đứt quan hệ với nhà đẻ.
Nếu họ vì 800 tệ tiền mừng sinh nhật mà cần nữa.
Vậy thì cũng cần họ nữa.
gia đình nhỏ của riêng cần bảo vệ, còn nhiều tâm sức để tiếp tục dây dưa với họ.
lúc việc kiểm tra của con gái cũng xong.
Bác sĩ vẫn kiểm tra gì, họ khuyên chúng nên đến bệnh viện lớn hơn để xem thử.
và Văn Nghĩa quyết định đến Bắc Kinh tìm bác sĩ.
Trước đó, chúng đến cửa hàng vé để nhận thưởng .
về đến nhà, đang chuẩn hành lý Bắc Kinh thì điện thoại của bố gọi đến.
2、
Vốn dĩ .
Văn Nghĩa chuyện giữa và gia đình xảy lúc sáng nay.
Anh thúc một câu: “Vợ , điện thoại của bố kìa, mau , muộn thế còn gọi tới, đừng để chuyện gấp gì.”
Nói xong, nhận điện thoại đưa cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/thien-vi-con-trai-cuoi-cung-lai-bi-va-mat/3.html.]
thời gian, bình thường giờ bố ngủ từ lâu , chẳng lẽ thật sự chuyện gấp ?
vội đưa điện thoại lên tai: “Alo, bố.”
Giọng bố nhanh ch.óng truyền tới từ đầu dây bên : “Alo! Hiểu Nhã ! Con đang bận ?”
Trong giọng đầy vẻ khách sáo.
Không giống như chuyện gấp, trái chút giống kiểu sắp mở miệng nhờ vả khác.
nhíu mày: “Con đang bận thu dọn hành lý, ngày mai cùng Văn Nghĩa lên Bắc Kinh tìm bác sĩ khám bệnh cho Na Na.”
“Ồ! Con đừng lo quá, cháu ngoại của chúng chắc chắn phúc lớn mạng lớn, sẽ .”
Trong giọng bố rõ ràng vẻ ấp úng khác thường.
bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Nếu chuyện gì thì con cúp đây.”
định cúp máy, bố vội : “Con chờ một chút, Hiểu Nhã, bố lời với con.”
nghĩ một lát, bố chuyện ấp a ấp úng như , chẳng lẽ ông xin nhưng vì sĩ diện nên mở miệng ?
Nghĩ đến đây, lông mày giãn đôi chút.
Nói thật, mỗi nghĩ đến việc con gái từ khi sinh ông bà nội, trong lòng luôn cảm thấy thiếu mất điều gì đó.
Nếu cả ông bà ngoại cũng còn, con gái sẽ hỏi thế nào.
Vì trong lòng nghĩ, nếu một cố chấp như bố thể bỏ sĩ diện xuống xin , thì những lời ông ban ngày thể xem như từng thấy.
“Bố , con đang đây.”
đặt việc trong tay xuống, kiên nhẫn chờ bố mở miệng.
“Chuyện là thế , Hiểu Nhã, những lời ban ngày bố với con, con đừng để trong lòng. Bố giờ năng giữ miệng, thật cũng ác ý gì .”
c.ắ.n môi.
Xem bố thật sự cảm thấy hôm nay quá đáng.
Chỉ cần ông một câu xin , sẽ tha thứ cho ông.
tuyệt đối ngờ, là do nghĩ quá nhiều.
Người như bố , nếu thật sự xin thì chắc chắn cũng mục đích.
Quả nhiên câu tiếp theo tát thẳng mặt .
“À, Hiểu Nhã ! Hôm nay bố trong làng , thấy hai đứa ở cửa hàng vé nhận thưởng, là hai đứa trúng 500 nghìn tệ!”
“Bố với con bàn bạc một chút, em trai con chẳng đang quen một cô bạn gái ở thành phố ? Cô xinh, gia cảnh , bố cô gái còn là lãnh đạo lớn ở một đơn vị nào đó nữa. Em con nghĩ cô gái như thì nhanh ch.óng giữ lấy, nên định trong tháng gom 188 nghìn tệ tiền sính lễ để hỏi cưới. Con cũng đấy, mua nhà mua xe cho A Diệu dùng sạch tiền dưỡng già của bố và con , đừng 180 nghìn, ngay cả bây giờ lấy 8000 tệ thì bố con cũng xoay nổi.”
Nói xong, bố im lặng một lát, lẽ đang đợi chủ động mở miệng cho mượn tiền.
Dù bố như ông cũng chủ động xuống nước với con gái .
Theo lý mà , nên cho ông chút thể diện mới .
qua một lúc lâu, vẫn gì.
Ông mới ấp úng mở miệng: “Con gái ngoan, con xem, con thể lấy 188 nghìn tệ ứng cho em trai con ?”
Sợ từ chối, bố vội vàng thêm một câu: “Cứ tính là em con mượn, bố giấy nợ cũng .”