Không chỉ bố ngờ Văn Nghĩa chuyện tiền ruộng và tiền núi, ngay cả cũng kinh ngạc.
tuyệt đối ngờ Văn Nghĩa chuyện .
Mà mà từng nhắc với .
Văn Nghĩa ánh mắt kinh ngạc của , lúc mới phản ứng , gãi đầu giải thích: “Hôm đó vốn định tối về sẽ chuyện với em, nhưng nghĩ bố chắc chắn suy tính riêng của họ, đó bận chuyện chuyển viện cho con gái nên quên mất chuyện .”
“Hơn nữa, chúng cũng nhòm ngó tiền của bố .”
Văn Nghĩa nắm tay , xong đầu với bố ở đầu dây bên : “Con và Hiểu Nhã nhòm ngó tiền của bố , nhưng bố cũng thể nhòm ngó 500 nghìn tệ của chúng con! Số tiền chúng con giữ chữa bệnh cho Na Na!”
Mắt đỏ hoe.
Văn Nghĩa ngốc , thật ngốc chút nào.
suýt nữa bật .
Có lẽ Văn Nghĩa đoán 700 nghìn tệ bố tiêu .
Tuy từ nhỏ bố , nhưng lắng , cũng quan sát.
Khoảng thời gian năm công việc để gom tiền đặt cọc mua nhà, mệt đến mức thường xuyên thẳng lưng nổi.
Lúc xổm dán cao cho , trần nhà khổ: “Trẻ con bố vẫn hơn thật, Trần quản lý ở công trường của còn đến 25 tuổi mua nhà , căn nhà hơn 800 nghìn tệ mua là mua.”
cũng khổ theo : “Em cũng là đứa trẻ bố mà, chẳng cũng tiền mua nhà ?”
Văn Nghĩa liền nắm tay : “Con trai bố và con gái bố , thật đều giống , lưng chẳng ai chống đỡ, chỉ thể dựa chính thôi.”
Trong lòng luôn hiểu rõ chuyện.
từng phản đối việc hiếu thuận với bố .
Anh cũng sẽ hiếu thuận một cách mù quáng.
Nghĩ đến đây, thấy an ủi, cảm thấy Văn Nghĩa thật hề ngốc.
Anh chỉ thấu mà thôi.
Trong lòng khỏi càng thêm khâm phục .
Bố lời của Văn Nghĩa nghẹn họng, ngẩn lâu mới cứng đầu mở miệng: “Văn Nghĩa, con bố nên con , trong nhà con trai, bố chỉ chuẩn sính lễ cho nó, mà còn chuẩn nhà cửa xe cộ cho con trai. Hơn 700 nghìn tệ đó mua nhà mua xe cho A Diệu tiêu sạch , còn vay thêm trong làng mấy chục nghìn nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/thien-vi-con-trai-cuoi-cung-lai-bi-va-mat/5.html.]
Nghe xong lời , sắc mặt Văn Nghĩa tối sầm, giọng lạnh lẽo đáp: “Bố, con bố , lẽ đúng là nhiều chuyện con hiểu rõ bố yêu thương con trai thế nào, nhưng con cha thì công bằng với các con, nếu đến lúc con trai đáng tin tìm con gái thì đừng trách vì tìm thấy .”
Đây là đầu tiên Văn Nghĩa lời nặng như .
Bố Văn Nghĩa chọc tức đến huyết áp tăng vọt trong điện thoại, ông mắng điện thoại: “Văn Nghĩa, cái thằng khốn , mày với Tống Hiểu Nhã đều là thứ vong ân phụ nghĩa, tao cho mày , bây giờ bọn mày cho mượn tiền, đến lúc A Diệu nhà tao trèo cành cao cưới con bé đó, bọn mày nịnh bợ chúng tao cũng đừng hòng! Cứ chờ mà hối hận !”
Lúc cúp điện thoại, thậm chí còn thấy bố ở bên nguyền rủa: “Chỉ trúng 500 nghìn tệ thôi mà, sinh một đứa con bệnh tật như thế, đến một tháng 500 nghìn tệ cũng sẽ trôi sạch hết thôi, đừng để đến lúc cũng mất mà tiền cũng hết!”
Bố mà nguyền rủa con gái , mắng .
Văn Nghĩa ngăn , một lát đưa điện thoại cho : “Em gì thì cứ .”
nhận điện thoại, chỉ gõ đơn giản mấy chữ: “Bố yên tâm, cho dù bố c.h.ế.t đến xương cốt cũng còn, con gái con vẫn sẽ sống thật .”
Sau đó trực tiếp chặn bố .
Tuy chặn , nhưng ghế, nghĩ đến con gái đang bệnh, nghĩ đến những lời bố , nỗi đau buồn khỏi dâng lên, gục lên vai Văn Nghĩa nức nở.
3、
Sáng hôm tỉnh dậy, và Văn Nghĩa đều sưng húp cả hai mắt.
Hai đôi mắt sưng như bong bóng cá của , phì .
“Yên tâm ! Con gái chúng chắc chắn sẽ .” Văn Nghĩa vén tóc trán tai.
ôm một cái: “Đi thôi! Chúng xuất phát thôi!”
Chúng bay chuyến lúc 6 giờ, con gái đau suốt cả đêm mãi mới ngủ .
Văn Nghĩa cõng con bé nhỏ xíu lưng, xách hành lý theo và con gái.
Đây là đầu tiên chúng máy bay.
Số khám của vị chuyên gia đầu ngành mà chúng khó khăn lắm mới nhờ cò đặt tốn tổng cộng 1800 tệ, tàu hỏa tuy tiết kiệm nhưng kịp khám bệnh, máy bay thì kịp.
Sau khi xuống, Văn Nghĩa nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Để điều chỉnh bầu khí, trêu : “Sao ? Đàn ông cao lớn mà máy bay cũng sợ ?”
Văn Nghĩa ngoài cửa sổ, nhưng bàn tay nắm lấy tay càng siết c.h.ặ.t hơn.
thấy khẽ một câu: “Ừ, sợ chứ.”
Cổ họng nghẹn , vội ngẩng đầu lên, để nước mắt rơi xuống.