"Còn ngươi thì ..."
"Vạn Vô Cữu, ngươi định gì!"
"Ta..." Ánh mắt Vạn Vô Cữu lướt qua gương mặt , bầu trời rực lửa ngoài cửa sổ, "Thánh tăng luôn vạn sự đều nhân quả, nhưng luôn những kẻ rõ ràng gieo ác nhân mà nếm ác quả. Nếu thiên đạo sụp đổ, màng đến công đạo, sẽ trời hành đạo."
"Huyền Độ." Đầu ngón tay mang theo nóng của xuyên qua pháp trận, nhẹ nhàng nâng lấy mặt , ánh mắt đóng đinh làn môi , "Nếu ngươi hủy hoại thiên hạ mà ngươi hằng thương xót, liệu ngươi còn dám cứu là thẹn? Không hối hận?
Ta siết c.h.ặ.t niệm châu trong tay: "Ngươi thế nào?"
Vạn Vô Cữu nhận ẩn ý sâu xa trong mắt , mỉm : "Sự cảm hóa mà ngươi tưởng tượng hề lay chuyển dù chỉ mảy may, cứ như mà hận cũng ."
Thân hình lảo đảo, đưa tay đỡ nhưng chỉ chạm . Hắn lùi khỏi pháp trận.
13.
Ta Vạn Vô Cữu giam trong Tỏa Tiên Trận.
Hắn đơn thương độc mã, ánh mắt ngạo nghễ liếc đám đông đang hùng hổ khiêu khích cổng tông môn.
"Vẫn là Tông chủ Vạn Dược Tông bản lĩnh."
"Tông chủ Vạn Dược Tông tương trợ Lăng Hồng tu luyện cấm thuật, đám chính đạo các dù là nghịch đại nghĩa cũng vẫn dốc lòng trợ giúp. Vạn mỗ chẳng qua chỉ kéo dài chút tàn, mà dồn đường cùng, đuổi tận g.i.ế.c tuyệt."
"Ngậm m.á.u phun !" Tông chủ Vạn Dược Tông giận dữ quát: "Ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t t.ử chân truyền của , tàn hại kẻ vô tội, lão phu dù trả giá đắt đến cũng trừ khử tên ma đầu là ngươi."
"Chậc, Tông chủ lời trái với lương tâm như , thật sự sợ gặp báo ứng ?"
"Chỉ tiếc là..." Vạn Vô Cữu liên tục lắc đầu: "Đan d.ư.ợ.c của Vạn mỗ hết sạch , e là thể biến từng các thành lô đỉnh , chỉ đành g.i.ế.c sạch ."
Lăng Hồng vận hắc bào, đến hai chữ "lô đỉnh", dường như chạm nỗi đau nào đó, ngay cả lời khách sáo vòng vo cũng chẳng buồn nữa, trực tiếp xuất chiêu, "Hôm nay Lăng mỗ sẽ trời hành đạo!"
"Thay trời hành đạo?" Vạn Vô Cữu nhạt: "Năm đó khi Ngự Nữ Tông tiêu diệt, Lăng Tông chủ cũng như , chẳng lẽ còn cái cớ nào khác ?"
"Ngự Nữ Tông..." Có tu sĩ trẻ tuổi hiểu hỏi: "Ngự Nữ Tông là tông môn nào? Có quan hệ gì với Lăng Tông chủ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thieu-dot-phat-cot/chuong-6.html.]
"Ngự Nữ Tông là tà tông, năm đó..."
"Năm đó, nữ nhi của Ngự Nữ Tông chủ là Vãn Niểu và vị Lăng đại tông chủ của chúng vốn là tình đầu ý hợp, tự định chung ." Nội lực của Vạn Vô Cữu vô cùng thâm hậu, cất lời, đám đông chỉ thấy tiếng vang vọng khắp nơi.
"Ta và yêu nữ vốn chẳng chút liên hệ nào, đừng càn!"
Chiêu thức của Lăng Hồng vô cùng hiểm độc, chiêu nào cũng nhắm chỗ c.h.ế.t, nhưng Vạn Vô Cữu nhàn nhã né tránh, hệt như đang trêu mèo chọc ch.ó.
"Huyền Độ thánh tăng chấp niệm quá sâu, nhưng thấy tội nghiệt của Tông chủ còn sâu nặng hơn nhiều. Đã c.h.ế.t đến nơi còn cứng miệng, Vạn mỗ ngại nhắc nhở Lăng đại tông chủ một chút."
"Để kể xem vị Lăng đại tông chủ cốt cách thanh cao của chúng thiết kế thế nào để biến Ngự Nữ Tông - tông môn nhất thiên hạ - thành tà tông; để bội tín nghĩa, liên thủ với hai tông Hợp Hoan, Vạn Dược, chỉ vì kiêng dè Ngự Nữ Tông mà trừ khử cho nhanh."
Tay Lăng Hồng run lên, chiêu thức đ.á.n.h lệch, còn là cuộc đối đầu đơn phương nữa. Hắn bắt đầu kết Quỷ ấn, "Vạn ngàn âm linh, đều sai khiến!"
"Ta còn gì mà Lăng Tông chủ loạn tâm thế ?"
"Loại lô đỉnh tính tình nóng nảy thế , e là Vạn mỗ phúc hưởng dụng, chỉ đành hủy thôi."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Cuồng phong nổi lên dữ dội, từ nơi mây đen cuộn trào, kẻ dẫn đầu hiện chính là Tông chủ Hợp Hoan Tông - từng Vạn Vô Cữu c.h.é.m đầu ngược sát. Gương mặt vặn vẹo, quỳ sụp xuống mặt Lăng Hồng.
"Cung nghênh chủ nhân!"
Ánh mắt Lăng Hồng lộ vẻ hung quang, khóe môi vẽ lên một nụ giả tạo: "Minh , mời đến đây là để thành cho tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ thù, thanh trừng mầm mống độc hại trong tông."
14.
Tông chủ Hợp Hoan Tông thấy Vạn Vô Cữu, hận ý liền trào dâng như sóng cuộn: "Nghiệp chướng! Trách năm đó tâm từ thủ nhuyễn mới để ngươi giữ một mạng, ngờ ngươi lấy oán trả ơn."
"Ồ?" Nụ của Vạn Vô Cữu chợt trở nên lạnh lẽo: "Lòng từ bi của Tông chủ chính là bắt t.ử dùng nuôi độc ? Ân điển như , t.ử thật phúc hưởng thụ."
"Đợi khi ngươi c.h.ế.t xuống tầng thứ chín của Địa ngục hãy mà kêu khổ." Tông chủ Hợp Hoan Tông lập tức tế bản mệnh pháp khí - Đoạt Mệnh Linh.
Tiếng chuông vang lên như triều dâng, khắp nơi đều là khí tức sát phạt. Không ít tu sĩ tu vi thấp ngã xuống đất, miệng nôn m.á.u tươi. Các vị Tông chủ lập tức hô gọi t.ử kết trận bảo vệ.
"Đoạt Mệnh Linh... cuối cùng ngươi cũng chịu mang nó ." Vành mắt Vạn Vô Cữu nổi lên những tia m.á.u đáng sợ, còn nhường nhịn nữa, liền rút cây cốt địch.