28.
Sáng hôm thức dậy, sốt .
Ngô Khải Việt vội vàng mua t.h.u.ố.c cảm cho , vốn định lái xe đưa đến bệnh viện, nhưng từ chối.
Cũng trách , cùng điên dại.
Hôm qua thật sự đau đớn, may mà cũng đủ kiềm chế, đầu óc cũng quá mơ màng.
Đợi đến khi quen , bắt đầu ‘đánh chiếm thành trì’, càng ngày càng mạnh bạo.
Xong việc, vốn dĩ định nghỉ ngơi, ôm tắm.
Đang tắm thì ...
Mặt đỏ bừng, ông chú , chơi bời quá là phóng khoáng nha.
Anh cứ hỏi bên tai: “Nhục Nhục, là đàn ông ? Hửm?”
Hèn chi sợ kiểm soát , đây thật sự là chiếu cố cảm nhận của .
“Ngô Khải Việt, bớt uống rượu .”
liếc một cái, hít hít mũi, cả cổ họng khô rát, cảm thấy mất nước.
ôm, dịu dàng : “Ừm, uống nữa.”
“Thế thì... cũng cần thiết uống…” vội vàng .
29.
Vừa mới học cao học xong, giục xem mắt.
Bà vết xe đổ của con trai bạn bà, trở thành một đàn ông lớn tuổi ế.
liếc một cách mỉa mai: “Cái vẻ cán bộ già của , phụ nữ nào chịu nổi, ế mới là lạ! Con thì khác, con cũng yêu quý, tính cách , thiếu gì cơ hội.”
Thật trong lòng yên tâm về Ngô Khải Việt, chỉ là vẫn kết hôn.
Nên mặt bố vẫn luôn công khai.
“Người bảo , trong lòng con yêu, cố gắng thành chuyện hệ trọng của đời trong năm nay .”
Mẹ xong lập tức thấy sốt ruột, bà bắt đầu gây áp lực để chạy đua mà cưới chồng cho bằng .
Lòng đột nhiên hẫng một cái, tên chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thieu-nu-hoat-bat-x-ban-trai-kieu-cha/chuong-10.html.]
Chuyện thương lượng tối qua, xuống giường là chịu nhận nữa .
Đinh-đong, chuông cửa reo.
Người mở cửa chính là lớn tuổi từng cãi với đám đông, với khuôn mặt lạnh băng tươi như hoa với :
“Dì ơi, cháu đến đón Nhục Nhục về nhà cháu đón Tết ạ.”
, bố , , ba khuôn mặt ngơ ngác.
30.
Sau khi ăn tất niên xong, về đến nhà, và bố vẻ mặt ngơ ngác, như thể vẫn còn trong mơ.
Bà véo tai : “Trời ơi, Kha Phù, con gan lớn thật đó, dám ‘phá hoại’ Khải Việt nhà !”
căng cổ xin tha: “Ấy dà, , chẳng luôn một con rể như , giờ thì , là con trai đó.”
Bố hì hì: “ là con gái của bố khác, lắm!”
Về nhà xong gọi điện cho , an ủi một chút.
“Anh em khá sợ hôn nhân.” Anh thẳng vấn đề, “ừm ừm” hai tiếng.
Anh trầm thấp: “Không công khai là chịu trách nhiệm với em, em ? Anh sẽ trải tất cả con đường, em chỉ cần đưa tay cho là .”
gật đầu “ừm ừm”: “Mai em gặp nhé.”
Đặt điện thoại xuống, nhịn thầm.
Kể từ khi gặp , học hành dạy , chọn chuyên ngành gợi ý, thi cao học giúp tìm quan hệ, uống rượu trắng suốt đêm.
từng lãng phí thời gian bước sai một bước nào.
Đột nhiên nhớ mấy ngày khi đốt pháo hoa, đột nhiên hỏi , phát hiện tình cảm của dành cho từ khi nào.
Anh chỉ ôm từ phía , đặt cằm lên đỉnh đầu : “Em nghiệp xong chọn thành phố Y, quá xa , liền hoảng loạn.”
“Mỗi khi nghĩ đến việc em sẽ bạn trai, sẽ kết hôn, cảm thấy khó chịu. Anh mới nhận , thật luôn là dựa dẫm em, thể thiếu em.”
Từng lời tỏ tình của , như những đóa pháo hoa bung nở trong lòng .
Tin , từ đến nay, lời bao giờ sai.
Lần tin chắc cũng sẽ sai.
(Hết)