THƯ GỬI NGÀY XUÂN - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-24 09:01:38
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ là, là cùng với .
coi như sự cứu rỗi duy nhất của sinh mệnh . Chúng cùng vượt qua những năm tháng gian nan nhất, chi tiêu tằn tiện, đến mức thuê phòng khách sạn cũng nỡ ở một nơi một chút suốt tám năm trời.
Anh rốt cuộc cũng thấy ánh rạng đông, rốt cuộc cũng thể chạm tới cái thế giới hơn mà chúng từng mơ ước.
Thật chuyện sớm điềm báo.
cứ ngỡ sẽ cầu hôn . Còn thì đang cân nhắc xem nên rời bỏ .
7
Từ lúc mua vé máy bay cho đến khi chuyến bay đến Iceland, đại não vẫn luôn chìm trong một trạng thái hỗn độn. Hộ chiếu và thứ chuẩn xong xuôi từ sớm, bởi vốn dĩ cùng .
Dãy lạ gửi bức ảnh cũng kết bạn với , đó là sếp Tiết.
Từ nhiều tin nhắn gửi tới, kể về một Tần Húc khác xa với những gì từng .
Sếp Tiết , từ hồi đại học, Tần Húc lặng lẽ biến sắc mà theo đuổi Đàm Vi, thậm chí theo cô công ty khởi nghiệp . Bất chấp việc Đàm Vi và sếp Tiết đang yêu , Tần Húc cũng từng từ bỏ. Anh kể, Đàm Vi vốn dĩ tính trăng hoa đa tình, chỉ cần bọn họ cãi , cô sẽ tìm Tần Húc để trêu tức bạn trai.
Anh còn nhiều, nhiều điều nữa, thực đều thể nhớ rõ mồn một, chỉ nhớ rành rọt duy nhất câu chất vấn cuối cùng.
Anh : "Tần Húc bạn trai cô ? Cô thể chậm tiêu đến mức , hễ mà để tâm một chút, thể phát hiện sự mờ ám giữa bọn họ chứ?"
Đầu đau như nứt , dấu tay tát mặt vẫn còn đang nóng rát và đau nhói. Cô tiếp viên hàng tới, cúi , nhỏ giọng nhắc nhở tắt kết nối mạng điện thoại.
Thư Sách
tựa cửa sổ, ngừng nhớ câu .
— Cô thể chậm tiêu đến mức .
Nào là chậm tiêu, chỉ là do sợ hãi mà thôi.
Máy bay hạ cánh, sếp Tiết gửi tới một địa chỉ: "Dự án kết thúc, sẽ sa thải , cô đến đưa ."
Ngón tay khựng màn hình một lát, hít một thật sâu, dùng đầu ngón tay run rẩy gõ chữ:
" cũng cần nữa."
Đứng cửa phòng khách sạn, vẫn còn đang suy nghĩ xem với Tần Húc thế nào để bản trông quá t.h.ả.m hại. cửa mở . lường rằng bên trong hai .
Đàm Vi quấn áo choàng tắm, tựa khung cửa, thấy liền bật :
— Ây da, thế mà cũng vác xác đuổi tới tận đây cơ , xem đối với thực sự yên tâm nhỉ.
Cô đầu , nháy mắt với Tần Húc đang phía :
— Cũng thôi, cái loại phụ nữ quyến rũ cha dượng, chính ruột đuổi khỏi nhà như thế, chẳng là chỉ thể bám c.h.ặ.t lấy thôi ?
Bên tai vang lên một tiếng gầm rú dữ dội, giống như tàn âm lưu từ khoảnh khắc máy bay đáp xuống đất nay bỗng chốc ngoắt trở .
Tình yêu tựa như đám mây trôi lơ lửng vướng bụi trần trong lòng , cứ thế tan biến còn một mảnh giữa tiếng vang ầm ầm , giữa trận tuyết mùa đông rơi lả tả nhưng dày đặc ở Iceland.
— Đừng như . — thấy giọng chất chứa cảm xúc khó hiểu của Tần Húc, ánh mắt dừng cũng ngập tràn sự phức tạp — Đó cũng là của cô .
Đó cũng là của cô .
— Tần Húc... — há miệng thở dốc, mất một lúc lâu mới phát thanh âm nghẹn ngào — , đương nhiên là .
— lầm lớn nhất của , chính là kiên quyết rời bỏ ngay từ đầu tiên phát hiện sự mờ ám giữa hai .
Thực nên đoán từ sớm mới . Bó hoa Weibo của Đàm Vi là do tặng, bài thơ đó cũng là gửi cho cô . Vào ngày hẹn hò kỷ niệm 8 năm, lúc đến đón với ánh mắt ngập tràn sự ghen tị, là bởi Đàm Vi đăng Weibo khoe chuyện sếp Tiết cầu hôn cô . Buổi chạng vạng hôm đến công ty tìm Tần Húc, và Đàm Vi rẽ từ cuối hành lang, lúc rời cố ý liếc về phía đó một cái, chỗ đó là một phòng tạp vụ vị trí khuất.
— Đừng dùng loại ánh mắt đó , là bạn trai cô tự vác xác dâng tận cửa đấy.
— Bạn trai gọi cô đến đây ? Cô đáng thương thật đấy cô em gái nhỏ ạ, gọi cô đến là hy vọng cô thể dắt Tần Húc , để thể coi như từng chuyện gì xảy mà tiếp tục ở bên cạnh .
Đàm Vi nhún vai, buông lời nhẹ bâng:
— Thay vì hận , chi bằng cô tự bản , mà thiên hạ bao nhiêu đàn ông như thế, chẳng lấy một ai yêu cô ?
Dưới ánh đèn hành lang dìu dịu mà mờ ám, trong cơn hoảng loạn, như thấy chính của 6 năm về . Lang thang vô định giữa đêm hè mưa to gió lớn, đó Tần Húc đưa về nhà. Anh từng thích , cũng từng rằng quan trọng, nhưng luôn tự thuyết phục bản rằng, tâm ý nhất thiết cứ thành lời thì mới tính là biểu đạt.
Ít nhất thì những thời khắc tuyệt vọng nhất của cuộc đời , đều kiên định dời mà ở bên cạnh .
bám tay khung cửa, miễn cưỡng thẳng , cách một ánh sáng mà đối diện với Tần Húc. Có lẽ vì bộ dạng của quá mức t.h.ả.m hại, tia sáng trong mắt thoáng d.a.o động, dường như ý định bước về phía .
lạnh lùng quát:
— Đừng qua đây!
— Đem nỗi đau khổ của trò để kể cho trong lòng của , Tần Húc , đê tiện thật đấy. — rơi nước mắt — Anh thích cô đến , bạn trai cô cầu hôn liền ghen tị ch·ết, mượn cớ xem điện thoại để nổi trận lôi đình, thế mà vẫn dám mở miệng chia tay ?
— Phải, ai yêu cả, còn thì ? Sau khi ba ly hôn một ai nguyện ý nhận nuôi , xách theo đồ đạc tìm đến tận cửa đuổi ngoài như thế nào, còn nhớ rõ ?
Đây là vết sẹo thống khổ nhất tận đáy lòng , bao nhiêu năm qua, vẫn luôn cố gắng hết sức để tránh nhắc đến.
từng cho rằng, và Tần Húc giống như hai con dã thú đang l.i.ế.m láp vết thương cho , cùng qua bao năm tháng như , sớm gắn bó khăng khít thể tách rời. quên mất.
Rằng sự đồng hành cũng dối.
Hoặc thể , khi bên cạnh xuất hiện một sự lựa chọn hơn, thì cái sự đồng hành nhỏ bé đáng kể đối với , thể vứt bỏ ngay lập tức.
vẫn luôn cố gắng thuyết phục chính , chỉ cần bỏ qua những điểm bất thường đó, chỉ cần vờ như thấy sự núi trông núi nọ của , thì từng cứu vớt sẽ mãi luôn yêu . chút tình yêu vốn dĩ là giả tạo.
Sắc mặt Tần Húc trắng bệch, ánh mắt tràn ngập nỗi thống khổ:
— Tuế Tuế, đừng chuyện với như .
— Tại thể như ?
Trước nhắc tới, là vì sợ sẽ cảm thấy đau đớn khổ sở. Thế nhưng giờ phút , chỉ hận thể để nếm trải nỗi đau thấu tận tâm can giống hệt như .
lau nước mắt, lạnh lẽo :
— Chia tay , Tần Húc. Ở cạnh thêm một giây đồng hồ nào nữa, cũng đều sẽ buồn nôn.
8
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thu-gui-ngay-xuan/3.html.]
Đêm hôm đó thức trắng suốt một đêm ngủ.
Quấn một tấm chăn cửa sổ, tuyết lớn ở một đất nước xa lạ rơi xuống mang theo sương mù bao phủ, rõ ràng là khác biệt, nhưng khó hiểu kéo tuột về mùa hè của 6 năm .
Buổi tối ngày hôm , tìm Tần Húc giữa cơn mưa to. Sau khi đứt quãng hỏi rằng tương lai nên thế nào bây giờ, thu ở trong góc nức nở. Tần Húc cầm ly nước yên tại chỗ, dường như do dự một lúc lâu, mới lên tiếng:
"Em đừng sợ, tương lai đều sẽ ở cùng với em."
Khi đó, sự do dự của là vì điều gì.
ngay trong đêm nay, dường như lập tức hiểu .
Khoảng trống của cái đêm hôm đó, dẫu xuyên qua quãng thời gian đằng đẵng cũng từng bào mòn, vẫn luôn lặng im tồn tại trong sinh mệnh của Tần Húc. Chỉ cần xuất hiện một màu sắc khiến cảm thấy đặc biệt, thì sẽ lập tức, còn thuộc về nữa.
Ngày hôm , khoác một chiếc áo khoác thật dày khỏi cửa. nghĩ bụng, vất vả lắm mới tới đây một chuyến, kiểu gì thì cũng ngắm dải cực quang mà vẫn hằng ao ước chứ. Chỉ là ngờ tới, tại nơi ngắm cực quang, bắt gặp một quen thuộc xa lạ.
— Chu Thanh Tuế, là Tiết Thần. — Anh khựng một chút — Tuy cô từng gặp , nhưng hẳn là nhận tin nhắn của .
vô cảm .
Tiết Thần dường như nhận thấy sự lạnh nhạt của , tiếp tục :
— Cô ghét ? Mang sự thật cho cô , ép cô cũng giống như , thể đưa lựa chọn — và Đàm Vi chia tay , để đưa quyết định , mất hai năm trời.
— với cô là thanh mai trúc mã, cùng qua bao nhiêu năm ròng. Quãng thời gian sa sút nhất là cô ở bên cạnh bầu bạn, cho nên dù cô phạm sai lầm gì đều thể thông cảm. Cho dù năm bảy lượt phát hiện cô mờ ám với những đàn ông khác, đều vờ như thấy, đào sâu truy cứu.
rõ ràng, "những đàn ông khác" mà tới, chính là Tần Húc.
Chỉ là giờ khắc , ngắm những sắc màu tuyệt mỹ đan xen cùng ánh rực rỡ giữa bầu trời đêm, thực sự cùng thảo luận về một chủ đề mất hứng như , vì thế liền xoay chuẩn định rời . Tiết Thần cất tiếng gọi ở phía .
— Cô vì nay từng hoài nghi Tần Húc ? Bởi vì thực sự nhiều rằng, yêu bạn gái của . Cậu dốc lòng vì dự án hơn bất cứ ai, là bởi kiếm tiền, mua nhà, và kết hôn với cô .
Anh :
— Địa điểm team building cũng là do Tần Húc đề nghị, vì là thể mang theo nhà. Cậu , bạn gái vẫn luôn ngắm cực quang, nhưng nỡ tiêu nhiều tiền đến thế.
Những vì lấp lánh cao. Dải cực quang phía chân trời tựa như những gợn sóng nước chầm chậm lượn lờ.
Hàng mi khẽ run, nước mắt chợt ứa .
Rốt cuộc là chân tình, là giả ý? Cho dù cất công đuổi theo đến tận cực điểm của trái đất, thì vẫn chẳng lời giải đáp.
9
Trước khi rời khỏi đài ngắm cảnh phủ đầy tuyết, Tiết Thần gọi , hỏi:
— Có hợp tác một chút , ít nhất cũng trả thù họ một vố chứ?
dừng bước:
— Không cần thiết. Quá khứ lãng phí quá nhiều thời gian cho , nếu tiếp tục đổ thêm tâm sức đó, thế thì chẳng là quá đáng . Bọn họ xứng.
Tiết Thần khẽ thở dài:
— Cô đúng.
Lúc trở về, chạm mặt Tần Húc ở ngay cửa khách sạn. Nhìn thấy , vội vàng lao tới.
— Tuế Tuế, điện thoại của em gọi , cũng em ở phòng nào, —
Ánh mắt sững ở phía , sắc mặt đột nhiên trắng bệch:
— Đây là cách em trả thù đấy ?
đầu , thấy Tiết Thần đang đuổi theo, đưa cho một chiếc túi chườm nóng.
— Vết bầm mặt cô vẫn tan, về phòng nên chườm nóng một chút thì hơn.
Anh hờ hững liếc Tần Húc một cái:
— Đơn từ chức tự trình lên , khi trở về tiền thưởng và tiền lương đều sẽ thanh toán sòng phẳng — Cậu yên tâm, luôn luôn công tư phân minh.
— Công tư phân minh ? — Tần Húc yên tại chỗ, giọng điệu phức tạp — Sa thải thì , nhưng đừng trêu chọc bạn gái , cô là một đơn thuần, giống với các .
thực sự hiểu nổi. Rõ ràng kẻ cấu kết chuyện xằng bậy với khác là , kẻ sớm núi trông núi nọ cũng là , mà cớ vẫn thể tỏ bộ dạng quang minh chính đại, vì mà suy nghĩ như thế chứ?
— sẽ mấy cái loại chuyện giống như , bởi vì thấy tởm. Đừng phát điên nữa Tần Húc, là phản bội , là cấu kết với Đàm Vi , bây giờ còn đến đây diễn cái trò thâm tình gì ?
lạnh lùng buông lời, lướt qua , bước thẳng thang máy. Ngay đó Tần Húc cũng theo sát .
Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa mênh m.ô.n.g, ánh sáng nơi hành lang mờ tối, dừng bước cửa phòng, đầu Tần Húc:
— Còn bám theo nữa, năm nay chuẩn ăn tất niên ở đồn cảnh sát Iceland .
Anh chằm chằm gương mặt , nhẹ giọng hỏi:
— Lại là em đ.á.n.h ?
— Có liên quan tới chắc? — vô cảm — Quên cho , Tiết Thần và Đàm Vi chia tay , hiện tại hai các đều tự do, mau tìm cô .
— ... Tuế Tuế. — Anh khựng , trong thanh âm chất chứa sự nghẹn ngào mơ hồ đang cố kìm nén — Anh chia tay với em.
nhắm mắt .
Khi mở nữa, cảnh vật mắt từ tăm tối chuyển sang sáng bừng, khiến một thoáng choáng váng nhẹ. Tuyết đọng ngoài cửa sổ hấp thụ tiếng ồn ã, để một thế giới yên tĩnh tĩnh mịch.
Ngay trong cơn váng vất , thấy giọng bình tĩnh đến mức đờ đẫn của chính :
— Tần Húc, cho nhiều cơ hội. Rất nhiều hỏi và Đàm Vi rốt cuộc là chuyện gì, đều chịu sự thật, cũng từng chấm dứt với cô .
— Anh tặng cô hoa hồng, đem thư tình cho cưa cẩm cô , chụp tin nhắn của cho cô nhạo, đem những trải nghiệm đau đớn nhất đời kể cho cô , để mặc cô bóp méo sự thật nhằm sỉ nhục .
— Bây giờ với rằng, chia tay?
Lần , trầm mặc lâu, lâu.
— Anh và Đàm Vi... cũng là vì thích cô .