Thừa Châu Quan - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-05-08 21:20:42
Lượt xem: 359

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thuở nhỏ ở quê nhà, cũng xem như thần đồng tiếng. Hai mươi sáu tuổi, chỉ thi hai đỗ tiến sĩ. Lúc xuân phong đắc ý nhất, điều tới Hàn Lâm Viện chân sai vặt suốt hai năm. Cuối cùng cũng chờ ngày ngoài nhậm chức. Dù chỉ là một chức huyện thừa nhỏ bé, nhưng cảm thấy chí lớn trong lòng cuối cùng cũng thể thực hiện. Dẫu vẫn hơn nhốt trong viện tường mỗi ngày xử lý công văn."

 

Ta cất ống tên , ngẩng đầu :

Hồng Trần Vô Định

 

"Trong vòng bảy năm thể tới vị trí thứ sử một châu, cũng coi như phụ năm tháng đèn sách. Đáng tiếc đường lệch ."

 

Hắn khổ: "Vậy công chúa thể lên vị trí ?"

 

"Bởi vì từng là huyện thừa huyện Thông Dương, Hồng Châu, năm Thuận Hòa thứ hai mươi chín."

 

Ta chợt khựng .

 

Đó chính là nơi đầu tiên bùng phát dịch bệnh năm .

 

15

 

"Năm đó nhậm chức hơn ba tháng thì xảy đại họa như , liền gửi thư tới châu phủ cầu viện. Ta nghĩ lúc Sở Vương đang ở phong địa, thể khoanh tay ? Khó khăn lắm mới đợi phái tới, ai ngờ là đuổi bộ nhiễm dịch khỏi địa giới Hồng Châu."

 

"Hậu quả thế nào, công chúa còn rõ hơn . Lúc gây chuyện lớn như , còn c.h.ế.t cả một vị hoàng t.ử, lương tâm bất an, đêm thể ngủ. lúc , Sở Vương tới."

 

Ta chỉ cảm thấy nhất thời khí huyết dâng trào, bên tai ong ong vang vọng.

 

Ta tiếp những gì, nhưng cũng chẳng cần thêm nữa.

 

Một tiểu quan bối cảnh, vô duyên vô cớ gánh cái nồi lớn như , giữ mạng cũng chỉ thể mặc cho Sở Vương sai khiến.

 

"Năm đó từng tới vùng dịch, đem chân tướng bẩm báo đầy đủ. Đoan Vương , nhất định sẽ nhanh ch.óng xử lý…"

 

Hắn dừng một lát, sắc mặt càng lúc càng khó coi mà cân nhắc lời :

 

"Đoan Vương và Vương phi quả thực là c.h.ế.t vì nhiễm dịch. Khi Sở Vương phái tới, cố ý kéo dài chút thời gian, nào ngờ tạo hóa trêu ngươi."

 

Ta buông hàm răng nghiến c.h.ặ.t hồi lâu, cố hết sức bình tĩnh :

 

"Chỉ một phong thư thôi vẫn đủ."

 

Chu Chiếu Quần hiểu rõ gật đầu, từ n.g.ự.c lấy một vật bọc kín bằng vải dầu.

 

Khi lấy thứ đó , y phục như xẹp xuống theo, lúc mới chú ý tới hình gầy gò của , khác với Hàn Thịnh.

 

Hắn tháo từng lớp vải dầu, đặt thứ bên trong lên bàn.

 

Đó là một cuốn sổ.

 

Mé ngoài ngả vàng, bên trong còn dán vài mảnh giấy và thư từ.

 

"Đây là những chuyện Sở Vương sai trong suốt bảy năm nhậm chức. Hắn cẩn thận, những thứ thể giữ chứng cứ thật nhiều."

 

Ta lật xem sơ qua.

 

Niên đại, chi tiết đều ghi chép đầy đủ, là chuẩn từ lâu.

 

vẫn thể tin tưởng .

 

Ta sai dẫn xuống dựng lều canh giữ cẩn thận, còn thì kỹ từng trang trong cuốn sổ .

 

Sở Vương quá mức cẩn trọng.

 

Những chuyện giao ngoài mặt chỉ là trưng lương tăng thuế, âm thầm mở mỏ riêng.

 

Thoạt chỉ giống tham tài, nhưng thực chất là mượn đó nuôi dưỡng tư binh.

 

Ta day day mi tâm, chỉ cảm thấy gân xanh trán giật liên hồi, nhất thời cũng là vì thức đêm vì tức giận.

 

Bước khỏi doanh trướng, mưa bụi và ánh sớm đồng thời rơi lên mặt, ẩm ướt lạnh lẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thua-chau-quan/chuong-11.html.]

 

Gần đây mưa nhỏ nhiều, chỉ thỉnh thoảng lất phất vài hạt.

 

Ta men theo sườn núi lên, quan sát thế nước chân núi.

 

Chỉ trong chốc lát trời quang hẳn, mặt nước rút xuống đôi chút.

 

Phần lớn nhà cửa còn nguyên vẹn giữa dòng nước như những bãi đá ngầm.

 

Doanh địa bốc lên khói bếp.

 

Dân cư lượt bước khỏi lều, vui vẻ vì hôm nay trời nắng.

 

Giống như nhiều ngày đó, việc đều phân công rõ ràng.

 

Dẫn trẻ con rửa mặt, lĩnh đồ ăn, gánh nước, phơi quần áo, tất cả đều bình lặng mà trật tự.

 

Y phục tung bay trong gió như những cánh buồm giương lên.

 

Thiên tai khó lường, nhân họa khó phòng.

 

Nước ngập mất nhà thì đổi nơi khác mà sống. 

 

Con chỉ cần còn một thở, vẫn sống, vẫn dậy mà sống tiếp.

 

Ta về phía thôn trấn.

 

Đã thể tìm căn nhà ngày sóng đ.á.n.h sập nữa.

 

từng một căn nhà như thế tồn tại.

 

Chính mắt nó sụp đổ.

 

Cho dù bao nhiêu từng tồn tại căn nhà , cũng thể đổi điều đó trong .

 

Ta núi thật lâu.

 

Đến lúc chuẩn xuống núi, chợt thấy đội ngũ đường.

 

Là cờ hiệu của triều đình.

 

Đội cứu tế từ kinh thành tới .

 

Bọn họ mang tới chỉ gạo mì t.h.u.ố.c men, mà còn cả gỗ đá và nhiều vật liệu khác.

 

Quan viên cùng phần lớn thuộc Công bộ và Hộ bộ để tiện việc tái thiết.

 

Tướng lĩnh áp tải trong lúc kiểm kê bước tới, quan gia phái một đội cho điều động, đồng thời giao cho một phong thư.

 

Phong thư nặng trĩu.

 

Ta trở về trong trướng mở xem. 

 

Cái gọi là thư tín chỉ một tờ giấy, nhưng bên trong một tấm lệnh bài khắc hình rồng hổ tranh đấu.

 

Long Hổ lệnh.

 

Có thể điều động binh của thiên t.ử, Hổ Khiếu quân.

 

Trong lòng chấn động, mở tờ giấy , đó cũng chỉ mười chữ:

 

"Trong phạm vi pháp lý, đều thể hành động."

 

16

 

Ta phái binh chia nhiều đường xuất phát, bảo Chu Chiếu Quần truyền tin về kinh thành, rằng dùng kế lương thực để khống chế , hỏi tiếp theo nên thế nào.

Loading...