TIỂU HI - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:13:54
Lượt xem: 319

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

 

Sau khi hết, bỗng nhớ điều gì đó, vùng khỏi lòng bà quỳ xuống. 

 

"Công chúa, thực con là con gái của cha, ông ... ông ..." Ta tiếp nữa. 

 

Ma ma: "Tiểu thư, ở bên cạnh công chúa đều điều tra rõ ràng cả. Thực công chúa sớm con là con gái của Hứa đại nhân ." 

 

Tim thắt , nước mắt vỡ òa: "Công chúa... ?" 

 

"Biết." 

 

"Người con lừa ? Người cha con là ai? Biết ông ..." 

 

"Đều cả." 

 

"Vậy tại vẫn đối xử với con?" 

 

"Người con lừa , tại vạch trần con? Tại vẫn chải tóc cho con, bón t.h.u.ố.c cho con, vớt con từ hồ lên?" 

 

Tại trách ... 

 

Thái t.ử bỗng xen mồm: "Ngươi mới là Hứa Trường Hi? Vậy cái đứa ... là Thẩm Thu Vân? Làm gì ai để con gái dư nghiệt loạn đảng chứ? Cái là mất đầu như chơi đấy." 

 

Ta nức nở : "Cha là vì báo ân... Hầu gia từng cứu mạng ông ..." 

 

"Báo ân ? Cha ngươi vì báo ân mà định bắt ngươi tống Đại Lý Tự! Ngươi đó là nơi nào ?" 

 

"Biết..." 

 

Thái t.ử bằng ánh mắt đầy vẻ rèn sắt thành thép: "Cái loại cha , ngươi còn ?" 

 

Ta im lặng hồi lâu, chậm rãi lắc đầu: "Không cần nữa." 

 

Công chúa đưa tay kéo từ đất lên. 

 

"Sau con chính là con gái của ." 

 

Ta há miệng, khẽ gọi một tiếng: "Mẹ." 

 

Hốc mắt bà đỏ lên, ôm lòng: "Ừ... đây." 

 

Tin Trưởng công chúa nhận con gái hiểu lan truyền ngoài. Hôm đó triệu cung, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi. 

 

Thái hậu dắt tay , ngắm từ xuống một hồi lâu hỏi : "Con tên gì?" 

 

"Tiểu Hi." 

 

"Tiểu Hi? Cái tên , phúc khí, hỷ lạc an khang." 

 

Mẹ cũng từng như , hy vọng bình bình an an, hỷ lạc thường tại. 

 

Thái hậu hỏi ngày thường và Trưởng công chúa thường gì. Ta công chúa chải tóc cho con, bón t.h.u.ố.c cho con, dạy con học chữ, đêm đến ôm con ngủ. 

 

đến , hốc mắt đỏ đến đó. Hoàng thượng bên cạnh khẽ ho một tiếng : "Mẫu hậu, đây là chuyện vui." 

 

Thái hậu gật đầu, lau khóe mắt sai bưng một đống ban thưởng. Gấm vóc, trang sức, điểm tâm, bày đầy một bàn. 

 

"Cầm lấy, hãy chăm sóc con cho thật ." 

 

Ta ôm một đống đồ, suýt nữa nổi. 

 

Thái t.ử bên cạnh trêu chọc: "Tiểu Hi, con thế khỏi cung ?" 

 

Hắn sai thị vệ giúp bê đồ lên xe ngựa, tự cưỡi ngựa hộ tống về tận cửa phủ Trưởng công chúa. 

 

"Sau chính là của , ai bắt nạt thì cứ bảo . Ta sẽ bảo vệ ."

 

Vài ngày , Thẩm Thu Vân bắt. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tieu-hi-ohxy/chuong-8.html.]

 

Lúc bắt , cha còn gào thét đứa ở công chúa phủ mới là Thẩm Thu Vân, đứa bắt . chẳng ai thèm để ý đến ông. 

 

Ta tin khi đang xổm sân cho cá ăn, thức ăn cá trong tay vương vãi đầy đất. 

 

Ta cứ ngỡ lòng c.h.ế.t từ lâu nhưng khoảnh khắc đó mới , hóa nó vẫn còn thể c.h.ế.t thêm nữa. 

 

Cha vì tội che giấu Thẩm Thu Vân mà lột sạch chức tước. Thẩm Thu Vân phát vãng biên cương, đời thể về nữa. 

 

Bệnh của Trưởng công chúa thuyên giảm nhiều. 

 

Từ rơi xuống nước, tần suất phát bệnh của bà ít dần, giờ đây lâu thấy tái phát. Vệ thần y là tảng đá trong lòng dần dần buông xuống.

 

22

 

Hôm nay thời tiết , Trưởng công chúa đưa dạo. Chúng tới cửa, một bóng bỗng lao chắn mặt. 

 

Là cha

 

Ông gầy nhiều, tóc cũng bạc, y phục nhăn nhúm bẩn thỉu như thể mấy ngày . Thấy , mắt ông sáng lên. 

 

"Tiểu Hi! Tiểu Hi, theo cha về nhà!" 

 

Ta lùi phía , trốn lưng Trưởng công chúa. Trưởng công chúa cau mày chắn mặt

 

"Hứa Phú An, ngươi cái gì ?" 

 

Cha , hốc mắt đỏ hoe: "Tiểu Hi, cha sai . Cha nên để con thế Thu Vân. cha là cha ruột của con mà! Con thể nhận cha!" 

 

Trưởng công chúa lạnh một tiếng: "Họ Hứa , ngươi e là mắc chứng tâm phong . Con gái của Trường Nguyệt mà ngươi cũng dám cướp ?"

 

Cha : "Công chúa thật đấy. trong lòng rõ hơn ai hết, nhận nó con gái chẳng qua vì bên cạnh thiếu một món đồ chơi lời mà thôi. Đợi ngày nào chán , ghét , chẳng cũng sẽ đuổi nó ?" 

 

Ta phản bác: "Mẹ !" 

 

Cha , ánh mắt mang theo sự thương hại. 

 

"Tiểu Hi, công chúa kim chi ngọc diệp, nếu thực sự nhận con gái thì quý nữ khắp kinh thành xếp hàng dài mà chờ. Việc gì nhận một đứa con nít miệng đầy lời dối trá như con?" 

 

"Con theo cha về nhà . Cha bây giờ tuy nghèo, nhưng dù vẫn là cha ruột của con. Người ngoài đối xử với con đều là điều kiện cả. Chỉ cha mới là thật lòng thôi." 

 

Lòng chua xót: "Nhà ư? Từ khi cha đưa con lên núi, con chẳng còn nhà nữa ..." 

 

Sắc mặt ông đổi: "Tiểu Hi, cha đó là vạn bất đắc dĩ..." 

 

"Thế là cái gì? Đó là vì báo ân? Đó là vì cứu Thẩm Thu Vân ? Vậy còn mạng của con thì ? Mạng của con là mạng ?" 

 

Ta trào nước mắt. 

 

"Cha hứa với là sẽ chăm sóc con thật , để con chịu uất ức, để con vì thiếu mà thiếu một phần quan tâm." 

 

" cha đưa con lên núi." 

 

"Trên núi lạnh như thế, là Trưởng công chúa cho con một chiếc chăn. Con đói đến mức chịu nổi, là Trưởng công chúa cho con ăn, để con c.h.ế.t đói." 

 

"Bà khi phát bệnh c.ắ.n con, con chạy, vì con cố ý. Bà nhận nhầm con là A Cúc, con vạch trần, vì con vui vẻ." 

 

Ta tiến lên một bước ông. 

 

" còn cha thì ? Cha đến tìm con là để bảo con cút , để bảo vệ con gái của ân nhân." 

 

Cha loạng choạng lùi : "Tiểu Hi, cha cũng..." 

 

"Con theo cha về . Từ nay về , con con gái của cha. Cha cũng cha của con." 

 

"Tiểu Hi!" Ông đưa tay bắt lấy

 

Ta lùi một bước, nấp lòng Trưởng công chúa: "Con còn cha nữa ... nhưng con ." 

 

Trưởng công chúa sai đ.á.n.h đuổi cha .

Loading...