TIỂU HI - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:14:16
Lượt xem: 321

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

23

 

Rất lâu , ma ma kể chuyện của cha

 

Ông còn đến vài nữa, nào cũng canh ở cửa, gặp thì kéo qua đường mà kể rằng Trưởng công chúa cướp con gái ông. 

 

Nói rằng đứa nhỏ trong phủ Trưởng công chúa vốn là con gái ông, Trưởng công chúa cậy quyền cướp

 

Ma ma sai đuổi , nhưng ông tới. Hôm đó cha đang kéo một bán hàng rong qua đường, năng hăng hái. 

 

"...Đó là con gái ruột của mà! Trưởng công chúa cậy thế h.i.ế.p , cướp con gái còn sai đ.á.n.h ! Thiên hạ còn vương pháp ..." 

 

Ta trong cửa ông. Ông gầy nhiều, tóc bạc trắng, y phục vẫn nhăn nhúm, trông còn t.h.ả.m hại hơn gặp. 

 

Thấy , ông kích động buông bán hàng rong lao về phía

 

"Tiểu Hi! Tiểu Hi cuối cùng con cũng ! Cha nhớ con khổ sở bao!" 

 

Ta lùi một bước. 

 

Ông dừng cửa, qua ngưỡng cửa. 

 

"Tiểu Hi, theo cha về nhà . Cha thực sự sai . Sau cha nhất định sẽ đối với con, bao giờ gửi con nữa..." 

 

Ta ông: "Ông tới gì?" 

 

Ông xoa xoa tay, giọng nịnh nọt: "Tiểu Hi, cha thực sự hết cách . Cha giờ quan chức, bạc, ngay cả cơm cũng mà ăn. Con với Trưởng công chúa một tiếng, để ... để đưa thêm hai ngàn lượng." 

 

Ta sững sờ: "Cái gì?" 

 

"Chỉ hai ngàn lượng thôi. Con gái nuôi lớn nhường , chẳng lẽ cứ thế công mà tặng cho ? Cha hứa, lấy tiền sẽ bao giờ đến tìm con nữa." 

 

"Con với Trưởng công chúa , thương con như , hai ngàn lượng đối với đáng là bao ..." 

 

"Tiền thì ." 

 

Ông lập tức nghẹn lời. 

 

"Ta theo ông." 

 

Ta bước tới một bước, ông trái lùi về

 

"Con... con gì?" 

 

"Ông chẳng đưa về ? Ta bây giờ theo ông luôn." 

 

Cha vội khuyên: "Tiểu Hi, con... con đừng loạn. Con với Trưởng công chúa , hai ngàn lượng... con ở công chúa phủ ăn sung mặc sướng, ngày tháng chẳng vui vẻ hơn ở bên cạnh cha ?" 

 

Ta: "Ta , tiền thì . Ta theo ông. Bây giờ luôn." 

 

Ông đẩy

 

"Con là con gái công chúa , đưa cho cha ruột hai ngàn lượng thì ?" 

 

Phía vang lên tiếng bước chân, ma ma xông che chở phía

 

"Tiền . Lần còn dám vác mặt đến, sẽ đ.á.n.h gãy chân ngươi." 

 

Mặt cha trắng bệch, sợ hãi lủi nhanh ngõ nhỏ. Ma ma dắt tay xoay trong.

 

24

 

Sau cha

 

Ông tìm Thẩm Thu Vân. 

 

Thẩm Thu Vân phát vãng biên cương, ông lặn lội tìm đến đó đưa nàng về nhưng dọc đường yên bình. 

 

Ông gặp bọn cướp, cướp sạch chút bạc cuối cùng , còn đ.á.n.h gãy một cái chân. 

 

Ông lê lết cái chân gãy đó khó khăn lắm mới tìm thấy Thẩm Thu Vân, nhưng Thẩm Thu Vân thấy ông tỏ vẻ chê bai: "Sao ông thành thế ?" 

 

Ông cha tới đón con. 

 

Thẩm Thu Vân: "Ông tới đón ? Ông lấy cái gì mà đón ? Bản ông thành thế còn đòi đón ai?" 

 

Nàng từ xuống ông, ánh mắt dừng ở miếng ngọc bội bên hông. Đó là thứ quý giá cuối cùng còn sót của ông. 

 

Nàng vươn tay giật phắt lấy. 

 

"Đây là cái gì? Đưa cho ." 

 

Ông sững sờ: "Thu Vân, đó là..." 

 

Thẩm Thu Vân nhét ngọc bội lòng, xoay bỏ . Ông ở phía gọi tên nàng nhưng nàng chẳng thèm ngoảnh đầu .

 

 

NGOẠI TRUYỆN HỨA PHÚ AN

 

Năm đó ngang qua trấn Hương Sơn, gặp trận địa chấn, đè đống đổ nát. Chính Tĩnh Nam Hầu ngang qua kéo khỏi cửa t.ử. 

 

Cái mạng của là do Hầu gia ban cho. 

 

Sau Hầu gia gặp chuyện, cả nhà tru di, chỉ còn một con gái là Thẩm Thu Vân. 

 

Ta trắng đêm đưa nó về nhà, bắt con gái đổi y phục với nó. Tiểu Hi khi đó mới sáu tuổi. 

 

Nó ôm chân hỏi: "Cha, con ?" 

 

Ta : "Lên núi ở vài năm. Đợi khi còn ai tìm Thu Vân nữa, cha sẽ đón con về." 

 

Nó gật đầu

 

Ta xoa đầu nó, thấy đứa trẻ thật hiểu chuyện. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tieu-hi-ohxy/chuong-9.html.]

 

lừa nó. 

 

Chính cũng bao giờ mới đón nó về. 

 

Chùa Vĩnh An là nơi Trưởng công chúa cư ngụ, đó là một kẻ điên g.i.ế.c nháy mắt. Không ai dám đến đó, đương nhiên cũng ai đến đó tìm

 

Tiểu Hi ở đó là an nhất. 

 

Ta cứ lặp lặp câu đó để bản nghĩ ngợi... một đứa trẻ sáu tuổi, một núi liệu thể sống sót .

 

Sau Trưởng công chúa dẫn một đứa trẻ mồ côi từ trong chùa về phủ. Tim thắt một cái. 

 

Lén ngóng, quả nhiên là con bé đó. 

 

Vận khí của nó thật , cứu Trưởng công chúa. 

 

Ta mượn cớ đến tạ tội cho Thu Vân để tới phủ công chúa gặp Tiểu Hi. Nó cao lớn hơn một chút, béo trắng hơn một chút, khí sắc còn hơn cả khi ở nhà. 

 

Mặc y phục gấm vóc sưởi nắng trong sân công chúa phủ. Tiểu Hi thấy , mắt sáng lên một cái tối sầm

 

Ánh mắt đó thấy khó chịu, nhưng thời gian để khó chịu. 

 

Chuyện của Thu Vân vẫn giải quyết xong, phận dư nghiệt Hầu phủ bất cứ lúc nào cũng thể lấy mạng nó. 

 

nếu thể dựa cái cây đại thụ là Trưởng công chúa thì sẽ khác. 

 

Ta bảo Tiểu Hi về, đưa nó thật xa, để Trưởng công chúa tìm thấy. Thái t.ử xen ngang đưa nó trở

 

Thu Vân : "Tiểu Hi ở bên cạnh Trưởng công chúa, sớm muộn gì cũng vạch trần phận, lúc đó con sẽ c.h.ế.t mất." 

 

Đầu óc ong ong. 

 

Thu Vân đúng. 

 

Chỉ cần Tiểu Hi còn đó, phận của nó sẽ nguy cơ lộ. Nếu lộ thì ơn nghĩa của Hầu gia coi như đổ sông đổ bể. 

 

Tiểu Hi là con gái , nó nên thấu hiểu cho việc của

 

Sau đó đến lảng vảng cửa phủ công chúa mấy . Không thực sự đón nó về, chỉ là nó một cái, xem nó sống

 

Nó sống

 

Trưởng công chúa dắt tay nó từ trong cửa . Nó mặc y phục mới, chải kiểu tóc , ngửa mặt chuyện với Trưởng công chúa, đến mức mắt cong v.út. 

 

Nụ thuở nhỏ nó cũng từng . Khi đó nó sẽ nhào tới ôm chân , gọi: "Cha, cha, bế con." 

 

Ta cúi xuống nhấc bổng nó lên đầu, nó càng vui hơn... Nghĩ đến những chuyện , lòng bỗng thấy nghẹn đắng. 

 

Nghẹn đến mức thở nổi. 

 

Lần cuối cùng đó, đến là để đòi tiền. Ta chỉ cần hai ngàn lượng, bán cho Trưởng công chúa, từ nay về bao giờ đến nữa. 

 

Lời khỏi miệng, chính cũng sững sờ. 

 

Tiểu Hi từ trong cửa xông mặt : "Tiền thì , theo ông." 

 

Đi? Ta đưa nó ? Đưa ? Cái nơi đó của đến bản còn chẳng nuôi nổi...

 

Ta lấy tiền, định bụng tìm Thẩm Thu Vân

 

Thu Vân là con gái Hầu gia, bảo vệ nó. Cái mạng của là do Hầu gia ban cho, cái ơn trả. 

 

Dọc đường gặp cướp, chúng cướp sạch chút bạc cuối cùng của , đ.á.n.h gãy một cái chân. Ta lê lết cái chân đó tìm thấy Thẩm Thu Vân. 

 

, sững một lát: "Ông đến gì?" 

 

Ta cha tới đón con. 

 

: "Ông tới đón ? Ông lấy cái gì đón ? Bản ông thành thế ." 

 

Nó thấy miếng ngọc bội bên hông , giật phắt lấy nhét lòng chẳng thèm ngoảnh đầu mà thẳng. 

 

Ta bẹp đất, gọi tên nó, nó chẳng thèm màng đến. 

 

Trong đầu bỗng nhớ nhiều năm về , trong đống đổ nát ở trấn Hương Sơn. 

 

Lúc đó kéo

 

Ta hỏi ông : "Tại ông cứu ?" 

 

Ông : "Gặp thì thể trơ mắt ngươi c.h.ế.t." 

 

Chỉ vì một câu đó mà ghi nhớ cả đời. đến cuối cùng, coi con của như bảo vật, coi con của chính như cỏ rác. 

 

Ta đó, bỗng nhiên bật

 

Cười ... 

 

Sau , vì ăn xin, tranh giành địa bàn với những kẻ ăn mày khác nên đ.á.n.h cho mấy trận, thương đến tận não. 

 

Ta quên sạch chuyện, cứ luôn cảm thấy vật gì đó mất . Ta cứ thế lang thang đường phố biên thùy, cố gắng tìm kiếm. 

 

Thấy là hỏi. 

 

"Ngài thấy con gái  ?" 

 

"Con gái tên Tiểu Hi, nó đáng yêu và thông minh lắm." 

 

"Ngài thấy ?" 

 

Chẳng một ai thèm màng đến .

 

[HẾT]

 

Loading...