Ta khựng vì sai lời thoại. Thằng bé ngước , ngơ ngác. Chắc là sợ đến dám thở mạnh. Ta đang đắc ý cho , bỗng nhiên thằng bé vươn đôi tay mũm mĩm. Bắt đầu sờ soạng khắp những chỗ lồi lõm đá của .
Ta sờ đến nách, nhịn phì , thế là phá công. Cơn ác mộng bỗng chốc biến thành trò đùa. Ta tức điên.
Không nữa! Làm yêu quái mà mất mặt thế !
Ta tức giận chống nạnh mắng:
"Làm ơn ! Ngươi thể phối hợp một chút ?
Ngươi tổn thương lòng tự trọng của yêu quái lắm đấy!
Nghe audio ở YT Linh Đồng Truyện Các
Giác ngộ của một đứa trẻ ở hả?
" Thằng bé mắng đến tim đập mặt đỏ, hổ mân mê ngón tay dám . "Xin , còn tưởng ngươi yêu quái, mà là tiên nữ..."
"Xì! Còn mặt mũi mà !"
Hắn quên mất da mặt cũng bằng đá, lời ong bướm thì thường bì với . Ta há thể thua một đứa trẻ con?
Ta cợt đáp trả: "Phải , chính là tiên nữ đá. Ta còn là nương tử tương lai của ngươi nữa đấy! Ngươi nhớ kỹ khuôn mặt của . Sau c.h.ế.t cũng cưới khác! Nghe rõ ?"
Rồi vung vung nắm đ.ấ.m đá cứng rắn,
"Cưới hòn đá khác cũng !"
Thằng bé quả nhiên ngốc nghếch dễ lừa, ngơ ngác chỉ gật đầu.
Ngày hôm , liền trở mặt vô tình, nấp mái hiên chờ thời cơ đập . Tục ngữ câu, tay sớm. Ra tay hiểm độc càng nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, tuyệt đối để Thiên giới nắm thóp.
Lại thấy thằng bé đang lục lọi trong sân, đang giở trò gì. Nắng hè oi ả, thằng bé mồ hôi nhễ nhại. Lớp da đá của cũng nướng đến khô khốc bốc khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tieu-quy-quay-tung-tam-gioi/chap-2.html.]
Thèm c.h.ế.t , chỉ uống rượu ngâm thằng bé.
May mà cuối cùng một ông lão thấy thằng bé, bèn đội nắng tới khuyên:
"Tứ Lang, con đang tìm gì ? Đừng tìm nữa, cho giúp con."
Thằng bé lau mồ hôi, dứt khoát từ chối:
"Không cần ông nội, con tự tìm. Chỉ con mới nhận hòn đá đó."
Ồ hô, thì là đang tìm ! Ta thầm nghĩ , lẽ nào thần thức của U Hoàng tỉnh , tìm tính sổ.
Ông lão cũng tò mò: "Tìm đá gì?"
Thằng bé ngẩng đầu. "Con đang tìm nương tử tiên đá của con, tối qua nàng đến tìm con. Vẫn cho con tên, con tìm nàng hỏi ."
Mấy hầu bên cạnh đều bò. Ông lão cũng vui vẻ:
"Tứ Lang tuổi còn nhỏ mà tìm vợ đấy!"
Ta lòng rộng rãi nhưng miệng lưỡi độc địa, giật lấy cái đuôi hồ ly của tiên giữ nhà nướng trụi còn mấy sợi. Đắc ý phe phẩy như quạt.
Xem kìa, ai mà tin? U Hoàng Thần Quân đường đường là một tên háo sắc! Chậc chậc. Tiên giữ nhà chắp tay, run lẩy bẩy vái trời: "Lạy trời cao, con tiết lộ ~ Hắn… Hắn là U Hoàng Thần Quân…"
Đồ ngốc , thiên lôi đánh nó thì đánh ai? Quả nhiên một tia sáng trắng lóe lên, nổ tung cái đuôi hồ ly trong tay thành hoa bồ công .
Còn đánh tiên giữ nhà trở về nguyên hình hồ ly. Ta vội vàng tự bảo vệ, lộn một vòng nhanh như chớp tẩu thoát. Ta sợ Thiên giới giáng tội, ông ngoại Toan Nghê Thần Quân che chở, trán ông rộng.
Trời sập cũng đỡ . nếu để , bà nhất định sẽ dùng đuôi rồng quất như con ! Thở dài. Ta vẫn nên tìm cha thì hơn.
Ta lâu về nhà, ngoài việc cô thỏ hàng xóm sinh thêm mười mấy lứa con, thứ vẫn như cũ. Miếu Thổ Địa của cha cũng như khi, hương khói đìu hiu.