Vừa bước cửa nhíu mày với .
“Lâm Vãn, em thể đừng suốt ngày kiếm chuyện ?”
“Hôm qua loạn với đồng nghiệp của , hôm nay loạn với và chị .”
“Chỉ là một cái vòng thôi, em nhất định ép cả nhà thành thế ?”
.
“Chỉ là một cái vòng thôi?”
mở album ảnh.
Tấm đầu tiên là Chu Nghiên đeo vòng vàng của tham gia họp lớp.
Tấm thứ hai là ảnh đầy tháng con gái cô đeo khóa vàng của .
Tấm thứ ba là sợi dây chuyền mới cô khoe vòng bạn bè.
Dòng trạng thái :
“Mẹ ruột và em trai ruột thương , gì cũng nghĩ tới .”
đưa điện thoại tới mặt Chu Tự.
“Anh cho xem.”
“Đây chỉ là chuyện một cái vòng thôi ?”
Sắc mặt Chu Tự đổi.
Chu Nghiên lập tức dậy.
“Cái khóa vàng đó chỉ là đeo cho đứa bé chụp một tấm ảnh thôi.”
“Sợi dây chuyền cũng là để thì phí nên bảo đeo vài hôm.”
sang Chu.
Ánh mắt bà né tránh một chút.
“Mẹ nghĩ dù cũng là một nhà.”
cắt ngang lời bà.
“Không .”
“Đồ của cái tủ dùng chung của nhà mấy .”
“Hôm nay thiếu một món trang sức nào, sẽ báo công an đăng ký từng món một.”
Cuối cùng Chu cũng hoảng .
Bà phòng ngủ.
Một lúc ôm hộp trang sức .
Mở hộp .
Vòng vàng còn.
Khóa vàng còn.
Hai sợi dây chuyền chỉ còn một.
ngước mắt bà.
“Sợi còn ?”
Mặt Chu Nghiên trắng bệch.
Môi Chu khẽ động.
“Dạo chị con đổi nhà, trong tay thiếu tiền.”
“Nên tạm mang xoay vòng một chút.”
Chu Tự.
“Nghe thấy ?”
“Nhà mấy chỉ chia nhà của .”
“Mà ngay cả trang sức cho cũng chia .”
Chu Tự nổi một lời.
đóng hộp trang sức .
“Chiều nay sáu giờ mang sợi dây chuyền trả .”
“Nếu trả, sẽ trực tiếp nộp chứng cứ để công an xử lý.”
“Còn nữa.”
Chu và Chu Nghiên.
“Sau đừng nhắc với hai chữ một nhà nữa.”
“ thấy ghê.”
11
Ba ngày .
Đến ngày mở cửa cho ở đơn vị của Chu Tự.
Vốn dĩ tới.
trong danh sách, mục vẫn ghi tên .
càng tới.
ăn mặc chỉnh tề bước .
Trước bàn đăng ký, cô gái lễ tân một cái.
“Cô là của thầy Chu Tự đúng ạ?”
gật đầu.
Cô định đưa bảng cho .
Một bàn tay nhanh hơn đưa tới.
Tô Mạn cầm lấy tấm bảng.
“Để em , em dẫn chị dâu trong.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/tieu-tam-muon-them-ten-vao-hon-nhan-cua-toi/5.html.]
Cô úp mặt chữ “ ” xuống đưa cho .
Giọng ngọt ngào vô cùng.
“Chị dâu đầu tới đây đúng ?”
“Hôm nay Châu lên sân khấu, lát nữa chị phía là , hàng đầu đều là lãnh đạo với của tổ dự án.”
cô .
“ là mà phía ?”
Tô Mạn chớp mắt.
“Em ý đó.”
“Em chỉ sợ chị quen quy trình thôi.”
Lập tức bên cạnh lên tiếng hòa giải.
“Bình thường Tiểu Mạn chu đáo, nhiều chuyện của Châu đều do cô sắp xếp giúp.”
“Chị dâu đừng để bụng.”
một tiếng.
Không đáp .
Một nữ đồng nghiệp cầm bảng quy trình ngày dành cho của chồng , sắp xếp chỗ cho .
Cô đúng là xem như chủ nhà .
Sau khi hội trường, Tô Mạn nhanh trở về dáng vẻ ngoan ngoãn đó.
Hôm nay cô ăn mặc dịu dàng.
Áo sơ mi trắng, chân váy màu nhạt.
Trên tay còn cầm một chiếc cà vạt.
Chu Tự từ phòng họp .
Cô lập tức bước tới.
“Anh Châu, cà vạt của lệch .”
Nói xong, ngay mặt cả văn phòng, cô đưa tay chỉnh giúp .
Chu Tự né tránh.
Thậm chí còn cúi đầu phối hợp một chút.
Mấy đồng nghiệp bên cạnh đầy ẩn ý.
Có nhỏ giọng .
“Tô Mạn còn giống hơn cả .”
Tô Mạn giống như lúc mới thấy .
Tay run lên một cái.
“Chị dâu, chị đừng hiểu lầm.”
“Em chỉ thấy lát nữa Châu lên sân khấu nên sợ xảy sai sót thôi.”
Có bên cạnh hòa giải.
“Chị dâu đừng nghĩ nhiều, bình thường Tiểu Mạn vốn chu đáo.”
“Anh Châu ở phòng bọn chăm sóc lắm.”
Chu Tự nhíu mày .
Ánh mắt đó giống như đang cảnh cáo đừng gây chuyện.
Anh tới, hạ giọng.
“Hôm nay lãnh đạo đều mặt.”
“Em đừng tới bày sắc mặt.”
“Tô Mạn chỉ đang giúp đỡ thôi, em nhất định khó xử ?”
chiếc cà vạt nơi cổ Tô Mạn chạm .
“ còn gì mà.”
Anh mất kiên nhẫn nhíu mày.
“Cái vẻ mặt của em lên tất cả .”
khẽ .
“Không .”
“Hôm nay nhiều như .”
“Vừa cho rõ luôn.”
12
Khi hoạt động sắp bắt đầu.
Người dẫn chương trình sân khấu giới thiệu nhân viên xuất sắc.
Chu Tự gọi tên.
Bên vang lên tiếng vỗ tay.
Trước khi dậy, còn đầu một cái.
Giống như đang nhắc nhở hôm nay nhất nên điều một chút.
Người dẫn chương trình .
“Lần Chu Tự danh sách ứng viên quản lý, tổ dự án hỗ trợ nhiều.”
“Đặc biệt là Tô Mạn, với tư cách nhân viên mới mà trưởng thành nhanh.”
Tô Mạn lập tức đỏ mặt lên.
Xung quanh hùa theo.
“Cặp bài trùng xuất sắc nhất.”
“Anh Châu với Tiểu Mạn đúng là ăn ý.”