TÔI NUÔI CẢ NHÀ CON TRAI, CUỐI CÙNG LẠI BỊ COI LÀ KẺ XIN TIỀN - 2

Cập nhật lúc: 2026-04-19 19:27:45
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2

 

Lời còn dứt, bên vang lên giọng đầy phấn khích của KiKi.

 

“Tuyệt quá! Con thể ăn đồ ăn vặt mỗi ngày ! Con báo tin vui cho ông bà ngoại mới !”

 

Con trai cố gắng át giọng KiKi:

 

“Ơ, ! Con bận lắm, khó lắm mới đón KiKi về ở hai ngày, giờ còn dỗ dành .”

 

“Thế , con vay thì cũng vay đủ tiền đưa cho cô giáo, hài lòng ?”

 

“Con của các con, các con hài lòng là , nhưng vay 500 thì đủ, vay 1500.”

 

“Không chỉ thiếu 500 thôi ? Cộng thêm 1000 của 1500 mà, đúng đó, cứ về đưa tiền cho cô giáo , phần còn con chuyển…”

 

Chưa đợi nó xong, cúp máy.

 

Không bên đường bao lâu.

 

Người qua đường đều đầu .

 

mới phát hiện điện thoại vẫn đang reo liên tục.

 

Chuông to, nhưng hề thấy.

 

nheo mắt tên gọi.

 

Là bà chủ quán ăn gọi đến rửa bát.

 

KiKi lớn dần, ăn cũng nhiều hơn.

 

Bữa sáng ăn hết một bát b.ún sườn vẫn còn đói.

 

Còn mua thêm bánh bao thịt và sữa đậu nành mới no.

 

Mặc dù tiền lương hưu cũng tạm đủ dùng.

 

vẫn lo, nếu trường học thêm khoản thu nào khác, thì chắc chắn sẽ đủ.

 

mỗi ngày khi đưa KiKi đến trường, đến quán ăn rửa bát.

 

Bát trưa và tối nhiều hơn, nên bà chủ thường gọi đến .

 

Một tiếng 20 tệ.

 

Bà chủ , thấy rửa sạch sẽ.

 

Bình thường còn gom chai lọ, thùng giấy trong quán cho .

 

thường với : “Bà vất vả nửa đời , giờ còn việc thời vụ ở đây, tiền lương hưu giữ tiêu cho ?”

 

luôn : “Mấy năm nay con trai khó khăn, từng trải , hiểu cảm giác ai giúp đỡ nó bất lực thế nào.”

 

vẫn luôn nghĩ, đến khi giúp nổi nữa, thì sẽ giúp nữa.

 

Chuyện hôm nay… khiến đột nhiên thông suốt.

 

Cũng suýt nữa khiến quên mất việc rửa bát.

 

chống đầu gối, chậm rãi dậy, vội vàng về phía quán ăn.

 

bước quán.

 

thấy cả gia đình con trai, ba họ cùng với vợ của nó, đang trong quán rôm rả.

 

Trên bàn bày mười món, bữa ước chừng cũng hơn 1000 tệ.

 

vòng phía bếp, ló đầu họ.

 

Con dâu đầy vẻ đắc ý khen con trai .

 

“Mẹ, Chu Tuấn mua căn hộ ba phòng khách, cũng coi như tiền đồ , đến lúc đó hai cứ qua ở cùng.”

 

Giọng lớn, gần như cả quán đều thấy.

 

KiKi chợt đỏ mắt, tủi : “Mẹ ơi, phòng của con ? Lẽ nào con vẫn ở chung với bà nội ?”

 

Con dâu xoa đầu KiKi một cách cưng chiều:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-nuoi-ca-nha-con-trai-cuoi-cung-lai-bi-coi-la-ke-xin-tien/2.html.]

 

“Bố cố ý mua nhà ngay đối diện trường con, đương nhiên là phòng riêng cho con , đợi nhà sửa xong, sẽ đón con qua ở.”

 

Đối diện trường, căn hộ ba phòng khách.

 

khẽ nhếch môi nhạt.

 

Thì con trai mua nhà, tháng là dọn .

 

một yêu cầu, chuyện cho bà nội , nếu con , bà nội ba ngày hai bữa chạy qua thăm con, đừng trách đấy.”

 

KiKi vui vẻ nhảy xuống khỏi ghế.

 

“Rõ! Nhất định giữ bí mật!”

 

Mẹ vợ của con trai thấy bộ dạng đó của nó, liền trêu ghẹo:

 

“KiKi vui thế ? Bà nội chăm con từ ngày con mới sinh , con nỡ rời xa bà ?”

 

“Đương nhiên là nỡ ạ! Bà nội mua kẹo cho con, con lén giấu kẹo khác cho chăn ăn, bà phát hiện còn đ.á.n.h con.”

 

KiKi càng càng tủi , nước mắt to như hạt đậu lăn dài xuống má.

 

Bà ngoại đau lòng ôm c.h.ặ.t nó lòng:

 

“Chu Tuấn, đúng là quá đáng, thấy bà là chê các đưa ít tiền nên mới cố ý mua cho thằng bé đấy!”

 

3

 

Con trai gãi đầu, gượng gạo:

 

“Mẹ vợ , con nuôi KiKi cũng tốn kém lắm, chắc chắn tiết kiệm một chút.”

 

mặc nhiên thừa nhận là đưa tiền.

 

Bà thông gia liếc nó một cái:

 

“Nuôi một đứa trẻ thì tốn bao nhiêu chứ? Mỗi tháng các đưa 2000 tệ, còn mua thịt xông khói với cá cho các , thế mà vẫn đủ tiêu.”

 

“Mẹ mua cho các cái gì ? thấy khỏi cần đưa nữa, dù đưa thì cũng chẳng dùng bao nhiêu cho KiKi.”

 

Con dâu Lệ Lệ cũng tiếp lời: “ , con cũng thấy cần đưa, chồng nhà còn cho tiền vợ chồng trẻ nữa cơ.”

 

Chu Tuấn vỗ nhẹ lên vai Lệ Lệ: “Được , đừng nữa.”

 

nhịn nữa, lao thẳng đến mặt họ, đập mạnh xuống bàn.

 

“Chu Tuấn, con từng đưa tiền cho khi nào? Nói rõ ràng cho !”

 

Con trai thấy liền bật dậy.

 

Nó lắp bắp: “Mẹ… đến từ lúc nào ?”

 

“Từ lúc các con mua căn hộ ba phòng đối diện trường.”

 

“Từ lúc bà thông gia mỗi tháng các con đưa bà 2000, và cũng đưa 2000!”

 

xong.

 

KiKi co rúm trong lòng bà ngoại, ánh mắt đầy sợ hãi.

 

Bà thông gia ôm c.h.ặ.t nó lòng, như thể đáng sợ.

 

Con dâu Lệ Lệ nhíu mày, nhẹ nhàng đặt đũa xuống dậy với vẻ khó chịu.

 

“Mẹ chồng, đến thì ăn cùng .”

 

Sau đó cô lén véo mạnh Chu Tuấn một cái.

 

Chu Tuấn kéo tay áo , đẩy ngoài.

 

“Mẹ, về nhà ? Đừng để thấy mà chê.”

 

hất mạnh tay nó :

 

“Con cũng sợ ?”

 

“Đóng cho con 500 tệ cũng , còn hỏi ruột, sang đây ăn uống linh đình thì sợ ?”

 

Loading...