TÔI VÀ CHỒNG ĐỔI LỊCH LÀM VIỆC CHO NHAU - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-26 10:03:38
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Văn Đường : “Phùng Thiến, bây giờ em chuyện độc địa thế? Em thể xin nghỉ ở cái đoàn phim rách của em một hôm, về giúp một tay ! đặt vé máy bay cho em!”

 

suýt bật thành tiếng: “Trần Văn Đường, đến bao giờ mới chịu bước khỏi cái tháp ngà thanh cao của thế? đang ở đoàn phim đầu tư mấy trăm triệu tệ đấy. hướng dẫn múa hiện trường, nếu xin nghỉ bỏ , những cảnh sắp xếp mấy ngày nay ? Anh ngừng việc một ngày tổn thất hơn một triệu tệ !”

 

ký với họ hợp đồng lao động ngắn hạn ba tháng, hơn sáu vạn tệ thù lao thì Trần Văn Đường thể để mắt, nhưng tiền vi phạm hợp đồng gấp ba , thậm chí còn bồi thường thiệt hại cho cả đoàn phim —”

 

“Một giáo sư đại học lương năm hơn năm trăm nghìn tệ, hình như cũng giàu đến mức coi tiền như giấy lộn nhỉ?”

 

“Ôi, tới tới ! Thôi nữa, chỗ bọn sóng kém, việc đây.”

 

trộm cúp máy, ăn thêm mấy miếng rau cuối cùng, vui vẻ trường .

 

7

 

Thêm một tuần nữa trôi qua, con trai gọi điện cho .

 

“Mẹ, bao giờ mới về? Răng khôn của con đau.”

 

Lúc đó đang hướng dẫn động tác cho mấy diễn viên trong đoàn, tranh thủ trả lời một tin nhắn.

 

“Bảo bố con đưa con nhổ.”

 

“Bố con công tác .”

 

“Vậy bảo chị con đưa .”

 

“Con sợ đau, chị con lúc nào cũng nhạo con.”

 

“Thế thì bảo bà nội cùng.”

 

“Bà nội con sợ m.á.u, bảo dám con nhổ răng. Với bà cũng bệnh đầy , còn vững nữa.”

 

nghĩ một chút : “Vậy cũng còn cách nào. Mẹ bây giờ cũng đang công tác, cũng sợ m.á.u, mỗi ngày nhảy múa biên đạo mệt đến mức vững, hơn nữa cũng đảm bảo là sẽ nhạo con.”

 

“Mẹ! Mẹ thật sự mặc kệ sống c.h.ế.t của bọn con luôn !”

 

Con trai suy sụp.

 

Thằng bé sắp mười sáu tuổi , nuôi nó thành một đứa trẻ khổng lồ vô tình vô nghĩa như hôm nay, quả thật cũng trách nhiệm.

 

sự nuông chiều vô hạn của chồng, cùng kiểu cha lúc xuất hiện lúc mất tăm như xác sống của Trần Văn Đường, khiến bao năm nay quan hệ giữa và con trai luôn ở trong trạng thái đối đầu cực kỳ căng thẳng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-va-chong-doi-lich-lam-viec-cho-nhau/5.html.]

Một bé mà chỉ vì tiểu xa cũng khen giỏi, nó bao giờ cảm thấy sự vất vả và hy sinh của mới chính là thứ nâng đỡ cuộc sống sung sướng của nó.

 

Cũng là chuyện từ vài năm , khi viêm răng khôn đau đến mức bò dậy nổi, nó cầm thanh kiếm ánh sáng đồ chơi, rằng nhân lúc con quái vật là suy yếu nhất mà c.h.é.m một nhát cho xong, trừ hậu họa về .

 

Tâm lý đùa nghịch của trẻ con, hiểu chuyện, chỉ là một lớp vải đáng thương để che đậy mà thôi.

 

Bản chất là nó cũng giống hệt cha , từng thật lòng thương xót bất cứ điều gì ở .

 

Cũng từng ai bận tâm đến sống c.h.ế.t của .

 

“Mẹ đang cố gắng kiếm tiền mà, chẳng đang nuôi dưỡng sở thích ? Chẳng chính các nên tìm một việc thể diện để ? Mẹ sắp lên máy bay nhé, nữa. Đau quá thì c.ắ.n một lát gừng mà chịu đựng, chờ dây thần kinh răng c.h.ế.t sẽ đau nữa. Tạm biệt.”

 

8

 

Chớp mắt một cái một tháng trôi qua, kỳ nghỉ đông cũng đến .

 

Con gái gọi điện cho , hỏi bao giờ về, thể đến họp phụ cho nó .

 

“Bảo bố con .”

 

Lúc đó đang giãn cơ cùng huấn luyện viên yoga, lập tức với con bé rằng đoàn phim vẫn còn hơn một tháng nữa mới đóng máy.

 

“Lần con thi , con sợ bố đến trường giáo viên vài câu, về nhà mắng con...”

 

bật thành tiếng: “Sao thể chứ? Bố con nay luôn theo chủ trương học hành vui vẻ mà. Mỗi quát mắng các con, chẳng ông đều lập tức nhảy che chở ? Một sa sút cũng , cứ để bố con dạy con cho . Dù ông cũng là giáo sư đại học danh tiếng cơ mà!”

 

Con gái bắt đầu sốt ruột: “Mẹ hiểu , từ khi , bố như biến thành khác . Hôm nọ kèm em bài, tức đến mức suýt dùng compa chọc đầu nó!”

 

“Mẹ, về ? Con bố họp phụ . Chủ nhiệm lớp bọn con nghiêm lắm, lỡ mấy câu bố mất mặt, về nhà chắc chắn bố sẽ tính sổ với con.”

 

Con gái từ nhỏ vốn cũng là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của , nhưng tuổi dậy thì bắt đầu nuôi dưỡng ý thức độc lập, dần dần xa cách .

 

Có lẽ vì cùng là phụ nữ nên nó cũng phần đồng cảm, hoặc cũng thể khi nổi loạn tuổi mới lớn, trong lòng mang một sự kiêu ngạo kiểu thương giận vì chịu tranh đấu.

 

Không là nó thấy cảnh ngộ của , chỉ là vì nó trở thành kiểu như , nên theo bản năng nó mới phản kháng và phê phán thứ thuộc về .

 

Có đôi lúc nghĩ, dù chỉ là vì con gái.

 

Những gì đang hiện giờ, cũng là để con bé thật sự hiểu rằng một cô gái rốt cuộc nên con đường như thế nào.

 

“Không , con cứ đường đường chính chính để bố con . Nếu ông về dám khó con, con cứ rằng, vì kèm con học bao nhiêu năm thì thành tích của con vẫn , mà bố chỉ quản con hơn một tháng là điểm sa sút? Bố còn mặt mũi gì mà dạy dỗ con, tự tìm nguyên nhân ở chính ? Thôi , đắp mặt nạ đây, ngoan nhé, tạm .”

 

Loading...