Tống A Lê - 1
Cập nhật lúc: 2025-08-29 04:35:52
Lượt xem: 49
1
Ta bay lơ lửng giữa trung Bùi Tắc đẩy cửa bước , thiết giáp của dính đầy m.á.u và bụi trần.
Hai tháng gặp, gầy một chút nhưng cũng càng thêm tuấn.
Tỷ tỷ , Tống Như Sơ, căng thẳng nắm chặt vạt váy, dứt khoát dậy từ giường, đến bên Bùi Tắc, dịu giọng : “Vương gia, hầu hạ ngài cởi y phục tắm rửa nhé.”
Giọng của nàng gần như y hệt nhưng giọng của chúng vốn dĩ khác biệt.
Bảy ngày , khi sắp chết, nàng với : “A Lê, vì để đổi giọng mà chịu ít khổ sở, thấy giống ?”
Đương nhiên là giống, bởi vì cẩn trọng như Bùi Tắc cũng thê tử mắt đổi.
Bùi Tắc tháo thiết giáp, dang rộng hai tay, Tống Như Sơ đỏ mặt, đôi tay mềm mại trắng nõn vươn tới tháo đai lưng của Bùi Tắc.
Nàng vốn dĩ hề trắng nhưng vì để màu da giống nên hai năm qua, ngày nào nàng cũng dùng Tam Bạch Dược, cả ngày phơi nắng, cuối cùng cũng trắng như .
Không chỉ giọng và làn da, ngay cả thần thái và cử chỉ của , nàng cũng học mười phần.
Nàng tốn trọn hai năm để chuẩn , nàng nàng sẽ nắm chắc phần thắng.
Bùi Tắc cúi đầu nàng : “Nàng đổi mùi hương ?”
Tống Như Sơ ngẩn một chốc, lập tức dịu giọng : “Vâng, Vương gia thấy mùi hương thế nào ạ?”
Bùi Tắc nhíu mày: “Nặng quá, bằng mùi nàng dùng, đổi .”
Tống Như Sơ vội đáp: “Vâng ạ.”
Bùi Tắc xoay về phía hồ tắm, Tống Như Sơ vội vàng theo, trong mắt tràn đầy niềm vui.
Nàng phát hiện, đương nhiên là vui mừng.
Ta đến bên hồ tắm, vì tiếp theo sẽ xảy chuyện gì.
Mười hai tuổi, Bùi Tắc nhập quân, nay mười ba năm, huyết khí bùng nổ, chuyện chăn gối cũng khác thường.
Tuy hai tháng qua ở ngoài nữ tử nào cận hầu hạ nhưng mỗi xa nhà nhiều ngày trở về đều khiến khó thể chịu đựng nổi.
Chàng cũng hề xót , ngược còn thờ ơ : “Phụ mẫu nàng đưa nàng đến đây chính là để nàng lấy lòng bản vương, chẳng thấy nàng dùng chút tâm tư nào hả.”
Sau , ma ma khuyên nên chiều theo một chút, lời ma ma nên mới khiến còn bạo ngược như nữa.
kỳ thực, vốn dĩ gả cho Bùi Tắc là Tống Như Sơ.
Thế nhưng năm đó khi Bùi Tắc dẫn đại quân từ Bắc cảnh trở về Thiên Đô, yên ngựa của treo năm cái đầu .
Tuy với Thiên tử là đường gặp giặc cướp nên tiện tay c.h.é.m c.h.ế.t nhưng sáng suốt đều hiểu rõ, năm cái đầu đại diện cho năm gia tộc từng hạch tội Bùi gia năm đó.
Tống gia chúng là một trong đó.
Bùi gia vì hạch tội mà m.á.u chảy thành sông, đương nhiên Bùi Tắc báo thù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tong-a-le-wiyd/1.html.]
Thế là năm gia tộc dâng lên châu báu hiếm và mỹ nhân tuyệt sắc, mong thể xoa dịu cơn giận.
Tống Như Sơ là mỹ nhân tuyệt sắc đó.
Nàng lo sợ sẽ Bùi Tắc giày vò đến c.h.ế.t nên khổ sở cầu xin phụ mẫu đừng đưa nàng .
Phụ mẫu thương yêu nàng , cuối cùng để thế Tống Như Sơ gả cho Bùi Tắc.
Tuy và Tống Như Sơ là song sinh nhưng khi sinh , thuật sĩ đoán rằng một trong hai chúng sẽ khiến Tống gia diệt vong.
Thế là , đứa bé sinh đó yên tĩnh quấy, coi là tai họa.
Họ định dìm c.h.ế.t .
Mẫu đành lòng nên lấy tính mạng uy h.i.ế.p nến đó mới sống sót, nhốt tiểu viện sâu nhất trong Tống gia, chỉ ma ma chăm sóc .
Từ đó về , ngoài chỉ đích trưởng nữ Tống gia nâng niu trong lòng bàn tay là Tống Như Sơ mà còn một nữ nhi tên là Tống A Lê như cây cỏ dại, khổ sở lớn lên trong cái viện nhỏ hẹp .
Người Tống gia đặt tên cho , cái tên A Lê là do ma ma đặt cho .
Ma ma ngày ôm đến tiểu viện , hoa lê trong viện nở rộ , là thứ mà bà từng thấy nhất, thế là bà gọi là A Lê.
A Lê… A Ly.
Ứng với kiếp đời ngắn ngủi của .
2
Linh hồn tự chủ mà bay đến bên hồ tắm.
Bùi Tắc trong hồ, giữa nước mịt mờ, dựa thành hồ đó.
Trên là những vết sẹo cũ chằng chịt dữ tợn, đó Tống Như Sơ thấy nên hoảng sợ mà né tránh ánh mắt.
Nàng đang sợ hãi.
Ta thấy thật nực , khi nàng g.i.ế.c mà hề nương tay chút nào.
Ta bay đến bên Bùi Tắc, đưa tay vẫy vẫy mắt .
Tuy vẫn luôn sợ nhưng giờ đây mong thể cảm nhận hoặc phát hiện Tống Như Sơ là .
Thi thể của vẫn còn chôn trong hoa viên Tống phủ, kiến ăn sâu gặm nhấm.
Nếu thể vì ba năm tình nghĩa mà giúp báo thù, sẽ cảm kích .
Nếu , đào t.h.i t.h.ể lên thiêu cháy cũng .
Ta thích những nơi ấm áp, vĩnh viễn trong bóng tối.
Đáng tiếc, cảm nhận .
Chàng nhắm mắt dưỡng thần.