Tống Như Sơ trấn an tâm thần, khẽ cắn đôi môi hồng hào, chuẩn xuống hồ.
Bùi Tắc chợt mở mắt nàng .
“Vương gia là việc gì ạ?” Tống Như Sơ hỏi.
Bùi Tắc : “Nghe những ngày bản vương mặt, nàng về Tống gia ?”
Tống Như Sơ lập tức quỳ xuống: “Vâng, mẫu bệnh nên về vài ngày, xin Vương gia tha tội.”
Nhắc đến mẫu , trong lòng vẫn kìm nỗi đau xót.
Thuở vì để sống sót mà lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p Tống gia, thế mà nay khi Tống Như Sơ ở bên Bùi Tắc, lừa về để Tống Như Sơ hạ độc g.i.ế.c .
Ta hỏi vì , vì yêu nhưng g.i.ế.c .
Bùi Tắc xong lời giải thích của Tống Như Sơ thì : “Nếu mẫu nàng bệnh, về đó cũng .”
Ta ngẩn .
Trước đây Bùi Tắc bao giờ với những lời như .
Ngày tân hôn động phòng, là do phụ mẫu tặng cho , thì là của , từ nay về thể một .
Sống là của , c.h.ế.t cũng là của .
Chịu đựng giày vò, chịu đựng nổi giận.
Đêm đó bóp mặt , lạnh giọng : “Dù cho nàng thật sự sinh đáng thương nhưng cũng đừng hòng bản vương thương xót nàng nửa phần.”
Chàng , .
Ba năm thành , ngoài chuyện chăn gối, và bao nhiêu lời lẽ, càng đừng đến việc cho về nhà.
“Đa tạ Vương gia ban ân.” Tống Như Sơ dịu dàng xong, dậy đến bên Bùi Tắc, lấy khăn bông chuẩn lau cho .
Bỗng nhiên bên ngoài tiếng tùy tùng của Bùi Tắc truyền : “Vương gia, Thiên tử triệu gấp.”
“Biết .” Bùi Tắc dậy rời .
Tống Như Sơ bóng lưng Bùi Tắc thì dậm chân, hận Thiên tử triệu đúng lúc.
3
Tống Như Sơ trở về phòng, vui vẻ xoay vài vòng.
Lúc thị nữ cũ của , Diệp Nhi, bưng : “Chúc mừng nữ quân thành công qua mắt Vương gia.”
Diệp Nhi là Tống gia đưa tới khi ma ma nuôi nấng qua đời hai năm .
Lúc đó cứ nghĩ là nhà thương , giờ mới là để Tống Như Sơ thế nên chuẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tong-a-le-wiyd/2.html.]
Bọn họ ý định g.i.ế.c từ hai năm .
Tống Như Sơ kéo Diệp Nhi : “Ngươi ngửi xem, mùi gì?”
Diệp Nhi cẩn thận ngửi: “Đại tiểu thư ngài ngoài hương lê , còn mùi nào khác ạ.”
Tống Như Sơ chút yên tâm: “Thật ? Vương gia chỉ gần một chốc ngửi mùi trầm hương dùng đây.”
Ta cũng hiểu, ngày thường Bùi Tắc giỏi về hương đạo, nay thể lập tức ngửi thấy sự khác biệt Tống Như Sơ.
Diệp Nhi : “Có lẽ trầm hương ngài dùng đây , mùi hương nhất thời thể tan biến, nghĩ là hun thêm vài ngày hương lê sẽ thể che lấp .”
“Có lý.” Tống Như Sơ đốt thêm vài nén hương lê, lấy một hình nộm nhỏ dùng kim châm: “Vĩnh đọa địa ngục, tuyệt vô luân hồi.”
Trên hình nộm nhỏ tên , Tống A Lê.
Ta nghĩ thuật sĩ dạy nàng châm hình nộm chắc chắn là kẻ vô dụng, bằng nàng châm mấy châm như , nhưng chẳng hề cảm thấy gì.
Nàng châm một lúc chuyện với hình nộm:
“Muội , cũng đừng tự thấy bất hạnh, Vương gia ba năm đấy.”
“Vừa , thật sự sinh như một Thần tướng , còn hơn cái tên mọt sách phụ mẫu tìm cho nhiều, , hơn tất cả nam nhân đời .”
Sau khi gả cho Bùi Tắc, nàng thể sống với phận Tống Như Sơ nữa.
Phụ mẫu đưa nàng đến một nơi hẻo lánh, còn nàng tìm một thư sinh trượng phu.
Chỉ là giờ vận mệnh của thư sinh , nghĩ là chắc cũng g.i.ế.c như .
Nàng vặn đầu hình nộm: “Muội nên cảm ơn mới , nếu nhờ , thể gả cho Vương gia, hưởng thụ thể của và vinh hoa phú quý của .”
“Giờ đây, tất cả những thứ chẳng qua chỉ là vật về chủ cũ mà thôi.”
Từng lúc, nàng sợ hãi Bùi Tắc nên để thế gả .
Sau , nàng thấy ở bên Bùi Tắc một năm vẫn sống mà Bùi Tắc từng bước tiến trung tâm triều đình.
Nàng liền nảy sinh lòng ái mộ, ăn ngon, ngủ yên như điên dại.
“Diệp Nhi, bao lâu thì Vương gia và A Lê sẽ chung chăn gối một ?” Tống Như Sơ hỏi.
Diệp Nhi đáp: “Ngoại trừ công vụ xa, chỉ cần Vương gia ở trong Vương phủ thì hầu như đều ngủ chỗ nhị tiểu thư.”
Tống Như Sơ trừng mắt Diệp Nhi: “Thì chứ, ba năm sủng ái cũng chẳng một mụn con nào , thể thấy Vương gia cũng chỉ dùng nàng để giải sầu mà thôi.”
Nàng sai, Bùi Tắc từng với , đừng vọng tưởng con nối dõi của .
Cho nên vẫn luôn uống thuốc, cũng sinh một đứa trẻ phận giống .