Tổng Tài Giả Mất Trí, Ngày Ngày Gọi Tôi Là Vợ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-20 23:45:50
Lượt xem: 28
Đối thủ đội trời chung của mất trí nhớ, và lừa về nhà chồng.
nấu canh đút cơm, còn sưởi ấm giường ngủ cùng .
Hắn nghĩ yêu lắm.
Sự thật là, lưng , cướp sạch dự án ăn của .
đang thầm trong bụng, thì bất ngờ thấy gọi điện thoại trong phòng, giọng điệu tức giận:
“Mau ném thêm dự án cho cô , tối qua cô thèm ngủ cùng !”
Các bạn đang truyện kênh Pít Ham Ăn . Chúc các bạn 1 ngày thật vui vẻ
Khi trợ lý tìm đến ngôi làng nhỏ, mới khôi phục trí nhớ năm phút.
Anh quỳ sụp xuống, ôm c.h.ặ.t lấy chân : "Hoa Tổng! Cuối cùng cô vẫn còn sống!"
Từ trong nhà, một đàn ông cởi trần đột nhiên xông , một cước đạp bay
"Ai cho phép chạm chân vợ ?!
"Tên đàn ông thối tha ! Tránh xa vợ !"
Lâm Tụng cao lớn vạm vỡ, cao 189cm, hình hảo đến mức bùng nổ.
Tám múi cơ bụng rắn chắc trắng nõn, còn vương vãi đầy những vết c.ắ.n và vết cào đáng ngờ.
Trợ lý há hốc miệng rộng như quả trứng: "Lâm, Lâm Tổng?!"
Lâm Tụng hung hăng lườm một cái, nhưng khi sang , ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng, ngoan ngoãn:
"Vợ ơi, em đừng sợ, sẽ để cái tên xí bắt nạt em.
"À, vợ ơi, tại gọi là Lâm Tổng? Có điên ?"
: "..."
Thấy gì, Lâm Tụng lập tức cuống lên.
Hắn đến mặt , trông như một con ch.ó lớn đang tủi sụt sùi.
Hắn cúi đầu, dùng sống mũi và đôi môi mỏng nhẹ cọ má , hỏi nhỏ:
"Vợ ơi? Em thế?"
Môi lạnh ngắt.
cảm thấy nó còn nóng hơn cả dung nham, theo bản năng đẩy .
Lâm Tụng đẩy lùi hai bước.
Gương mặt tuấn tú của cứng đờ, đôi mắt đào hoa xinh , bạc tình chấn động mở lớn...
Cuối cùng, khóe mắt đỏ hoe, nghẹn ngào :
"Vợ... em, em đẩy ?
"Em dám vì cái tên đàn ông thối tha mà đẩy ư?!"
Trợ lý bên cạnh sợ đến ngất xỉu .
Ừm, thể hiểu cho .
Năm phút , tỉnh dậy giường.
Lâm Tụng đè , hai tay nắm lấy mắt cá chân , thô bạo dịu dàng dùng sức...
Cảnh tượng còn khiến khó chấp nhận hơn cả việc mở mắt thấy bố .
Thế nên cũng ngất xỉu theo.
c.h.ế.t cũng thừa nhận rằng ngất vì Lâm Tụng hành hạ.
Lâm Tụng gầm lên đầy uất ức hậm hực nhà.
Trợ lý từ từ tỉnh , gương mặt kinh hãi :
"Hoa Tổng, cả cô và Lâm Tổng đều... trúng tà ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tong-tai-gia-mat-tri-ngay-ngay-goi-toi-la-vo/chuong-1.html.]
Không trách hỏi .
Nói đến mối quan hệ giữa và Lâm Tụng, cả Thịnh Kinh ai .
Hoa gia và Lâm gia đối đầu lâu, chúng đều là thừa kế, là đối thủ đội trời chung cấp độ sử thi.
Hơn nữa, chúng còn sinh cùng ngày, hồi bé ở chung một khu.
Trước đây tranh giành ở trường học, bây giờ đấu thương trường.
Chúng mà chạm mặt ở tại Thịnh Kinh, y như rằng chỗ đó sẽ nổ tung.
Ngay cả việc thi đấu uống bia trong quán bar, chỉ cần đối phương uống ít hơn một giọt, chúng cũng kiện tụng để buộc đối phương nhận thua.
Lần , và Lâm Tụng lượt đến khảo sát dự án mới của công ty.
Trận mưa lớn khiến sạt lở đất trong ngôi làng nhỏ, xe của chúng đ.â.m , cả hai đều thương và mất trí nhớ.
Thế là dân làng hiểu nhầm là vợ chồng, sắp xếp cho chúng ở chung một phòng.
Quan trọng là, chúng còn... ngủ với !
Khốn nạn!
Cái đêm đầu tiên giữ gìn suốt hai mươi sáu năm!
Định dành cho nam thần của , thằng ch.ó Lâm Tụng chiếm lấy—
May mà ông trời mắt, để khôi phục trí nhớ Lâm Tụng.
Hắn còn ngu ngốc gọi là vợ.
Ha, nếu , thì đừng trách lòng, lang, , sói!
phòng dỗ dành Lâm Tụng đang giận dỗi.
Sau khi cảm ơn dân làng, và trợ lý chuẩn rời .
Vừa đến xe, thấy Lâm Tụng đó với gương mặt lạnh băng, trong tay cầm một viên... gạch.
nhíu mày: "Anh gì thế?"
"Vợ ơi, em định chạy theo thằng đàn ông hoang dại ?"
Lâm Tụng thấy , khóe mắt bắt đầu đỏ hoe.
Ánh mắt chuyển sang trợ lý, đột nhiên nheo , lộ vẻ hung dữ:
"Nếu dám cướp vợ , thì đành g.i.ế.c thôi."
Trợ lý sợ đến mức chân run rẩy, suýt tè quần.
Chậc, tên Thái t.ử gia ngông cuồng mất trí , nhưng bản tính xa thì chẳng đổi tí nào!
Mắt đảo nhanh một vòng, bước tới ôm cổ Lâm Tụng, nhón chân hôn cái "chụt" khóe môi .
"Ông xã~ Ai bảo em chạy trốn? Anh hiểu lầm mà..."
Cơ thể Lâm Tụng cứng đờ, cúi đầu :
"Vậy em định với ?"
"Hắn chỉ là tài xế, đến đón chúng về nhà thôi, về nhà của chúng ."
đối diện với đôi mắt trong veo thuần khiết của Lâm Tụng lúc , chu môi đỏ mọng nũng:
"Ông xã, em nhớ chuyện , chúng một ngôi nhà ở thành phố.
"Trong nhà, em lo việc bên ngoài, lo việc nội trợ; em chịu trách nhiệm kiếm tiền đàm phán hợp đồng, còn nấu cơm việc nhà.
"Bây giờ chúng về nhà nhé, ngày nào cũng ngủ chung giường lớn, ?
"Cái giường ván cứng ở đây cấn m.ô.n.g em đau quá..."
Nói đến chuyện dối chớp mắt , rèn luyện từ hồi cấp ba, nhờ việc Lâm Tụng điên cuồng tố cáo chuyện yêu sớm.
Bây giờ hồi mã thương trả cho .
Hắn, chắc là sẽ tin thôi, đúng ?