Trả Một Triệu Tệ, Tôi Sẽ Kể Cho Bạn Toàn Bộ Câu Chuyện. - Chương 1

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-07 23:31:38
Lượt xem: 192

1. 

Mỗi ngày đều lên các nền tảng mạng xã hội lớn, chép và dán đoạn mở đầu tiểu thuyết .

Khu vực bình luận mắng c.h.ử.i thậm tệ:

[Nghèo đến phát điên ? Chuyện kể cũng chẳng thèm .]

còn gửi meme Joker nhớ Joker nhỏ kèm lời nhắn: [Đây, cầm lấy chứng minh thư và bản của mày .]

Cũng : [Hôm nay thứ Năm, chuyển cho ông 50 tệ, thể nhiều hơn.]

Mãi cho đến khi một ID tên là Thái Dương gửi tin nhắn riêng cho qua hòm thư cá nhân: [Liên lạc thế nào?]

Tim bỗng đập thình thịch, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng. 

Mười năm , cuối cùng, cũng tìm thấy .

2.

[ những gì là chỉ là chuyện.]

[Mà là vụ án mạng thật xảy ba tháng .]

Người đàn ông ID Thái Dương tự xưng là phóng viên Trần, đến thăm bốt bảo vệ nơi việc đêm muộn.

“Năm đó lớp tổng cộng 16 nam sinh, ngoại trừ , tất cả đều c.h.ế.t sạch chỉ trong một đêm.”

“Họ ở khắp nam bắc đông tây, dựa cái gì mà trường cùng một ngày?”

Người đàn ông đối diện với ánh mắt dò xét và nghiên cứu, đẩy một túi giấy căng phồng về phía , bên trong là mười xấp tiền mặt xếp ngay ngắn.

đẩy túi giấy trở : "Anh Trần ký giả, câu chuyện chỉ là câu chuyện, sự thật mà ông rõ."

Anh nhếch mép: "Đừng giả ngốc, chắc chắn bí mật gì đó. Nếu chê ít tiền, chúng thể bàn thêm."

dụi tắt điếu t.h.u.ố.c tay: “ , phần tiếp theo của câu chuyện đáng giá 1 triệu tệ."

"Đm, nghèo đến phát điên hả? Một thằng bảo vệ mà mở miệng là đòi 1 triệu." Nói xong, quanh một lượt cái bốt bảo vệ rách nát .

Trên bàn đặt một chiếc máy tính cũ kỹ, màn hình giám sát đang nhiễu sóng. Trong góc một chiếc giường xếp, chăn đệm loang lổ vết dầu mỡ, đầu giường một chiếc phong bì ngả vàng.

Khoảng gian một mét vuông còn vặn để đặt hai chiếc ghế, khiến hai chúng gần như dán .

dậy : "Vậy thì còn gì để bàn nữa, xem cũng thực sự ."

Người đàn ông tự xưng là phóng viên đối diện nghiến răng, giống như hạ quyết tâm: "Một triệu thì một triệu! Một trăm nghìn coi như là tiền đặt cọc của , trả lời cho hai câu hỏi, cần đ.á.n.h giá xem câu chuyện của đáng giá 1 triệu ."

gật đầu, hiệu thành vấn đề.

"Câu hỏi thứ nhất, cái c.h.ế.t của mười lăm nam sinh đó liên quan đến ?"

"Có."

"Câu hỏi thứ hai, nghiệp trường danh tiếng, bạn học giàu thì sang. Tại chui rúc ở cái khu dân cư ngoại ô hẻo lánh bảo vệ?"

"Câu hỏi thêm tiền. Nghe xong câu chuyện, tự khắc sẽ hiểu."

Anh lườm , cố nén sự bất mãn: "Ba ngày nữa . Còn một điều kiện nữa, xóa sạch đoạn camera giám sát lúc đến tìm ."

gật đầu: "Anh bỏ tiền, là nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tra-mot-trieu-te-toi-se-ke-cho-ban-toan-bo-cau-chuyen/chuong-1.html.]

Sau đó ấn công tắc, khóa điện t.ử kêu "tạch" một tiếng mở , định bước ngoài thì gọi : “ cũng hỏi, bỏ 1 triệu cho câu chuyện của , mưu cầu điều gì? Một bản báo cáo chấn động? Hay là?"

Anh ngắt lời : "Đó việc cần lo, bỏ tiền, là nhất."

Nói xong, thèm ngoảnh đầu , hòa màn đêm.

3.

Chỉ mới một ngày trôi qua, khi đang mở cửa trực ca đêm thì phóng viên Trần đến. Lần , mang theo một chai Mao Đài và một tờ séc chín trăm nghìn tệ.

Anh đóng cửa , đưa tờ séc cho : "Kiểm tra ?"

"Không cần thiết." đút tờ séc túi.

Anh xuống, lôi từ trong lòng hai chiếc ly uống rượu nhỏ.

"Với thu nhập của , chắc bình thường uống loại nhỉ."

mỉm : "Nhờ phúc của , thể uống hàng ngày ."

Nụ mặt cứng đờ, đáp .

Dưới ánh đèn lờ mờ của bốt bảo vệ, cẩn thận xem xét hai chiếc ly còn khá sạch sẽ, rót đầy đẩy về phía một ly.

"Vừa uống chuyện."

gật đầu, định mở miệng thì ngắt lời: "Anh thấy... tiếng tít tít gì ?"

rút bộ đàm từ túi quần , đèn xanh đang nhấp nháy đều đặn.

"Là cái ?"

"Lần đến cũng mang theo nó ?" Anh nâng ly, giả vờ tùy tiện hỏi.

"Không quan trọng."

cầm ly rượu, khẽ chạm với , nhấp một ngụm chất lỏng cay nồng.

"Câu chuyện dài lắm, kể từ đầu."

Anh gật đầu, hiệu cho bắt đầu.

"Nói cũng , ngay từ khi nghiệp, lớp chúng một c.h.ế.t."

4.

Nói về cuộc sống đại học của thì chẳng mấy vinh quang.

đến từ một vùng nông thôn nghèo khó ở Hoa Bắc, là sinh viên đại học đầu tiên của thị trấn.

Bố ốm đau nhiều năm, dùng tấm gầy gò gánh vác cả gia đình, ban ngày ruộng, ban đêm xuống hầm mỏ để nuôi và em gái.

Tờ giấy thông báo nhập học của trường đại học danh tiếng đối với khác là lụa là, còn với chúng , đó là những tảng đá nặng trề.

Sáu nghìn tệ tiền học phí là ngọn núi thể đè gãy cột sống.

với rằng con học nữa, con thuê nuôi em.

tát một cái thật mạnh, giọng run rẩy: "Phải học! Cả hai đứa đều học! Chỉ học mới thoát khỏi cái hố nghèo ! Tiền, sẽ nghĩ cách."

 

Loading...