TRĂNG SÁNG CHƯA TỪNG SOI LỐI NGƯỜI XƯA - Chap 5

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:48:17
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

Lần đầu gặp là một buổi chiều tà của năm năm . Ta ngoài phủ Tướng quân đợi Phó Vân Tranh. Đợi lâu vẫn thấy bóng dáng . Sau đó Phó Vân Tranh cưỡi chiến mã trở về, ngữ khí đầy vẻ kiên nhẫn: "Cũng ngày nào cũng nhất thiết đến biệt viện, Tô Vãn Khanh thể đừng quấn như thế ?"

Ta , ngoài chúng đang chung sống. Nếu là bình thường, chắc chắn sẽ buồn bã hồi lâu. ngày hôm đó đỏ mặt, một lời cũng thốt .

"Sao ?" Phó Vân Tranh nhíu mày.

"Ôn Cảnh Nhiên mà các quen đó..." Ta mở lời ngắt quãng.

"Có với rằng gặp nguy hiểm nơi sa trường ?" Ngữ khí Phó Vân Tranh bực bội, "Muội thể đừng suốt ngày nghĩ ngợi lung tung ? Phiền phức lắm."

Ta siết c.h.ặ.t vạt áo, gì nữa. Chỉ là khẽ ngoái đầu về phía hiên nhà ngoài Phó phủ. Bóng chiều tà đổ xuống. Có một bóng đó, vẫn luôn dõi theo . Thật , với Phó Vân Tranh rằng, Ôn Cảnh Nhiên với : "Đừng thích nữa, cho nàng sự an , nhưng thì thể." Lúc lời , ánh mắt vô cùng thành khẩn. Ta nghĩ, hẳn là thật lòng thích .

Lần thứ hai gặp Ôn Cảnh Nhiên là Tết Thất Xảo của ba năm . Một nhóm tụ tập tại biệt viện ngoại thành để mừng công cho Phó Vân Tranh. Chẳng may trời đổ mưa lớn, đường núi chia cắt, thể về thành. Những tiểu thư cùng bèn bói cho một quẻ. Nàng vẻ bí mật : "Lương phối của đang ở ngay bên cạnh đó!"

Ta mỉm , để tâm. Lúc đó Phó Vân Tranh đang chuẩn hôn sự với Tần T.ử Diên, bữa tiệc mừng công vốn dĩ là tổ chức cho bọn họ. Vậy mà vẫn ngốc nghếch đợi Phó Vân Tranh đưa về nhà.

"Không linh, linh ." Ta .

Các tiểu thư cứ bám riết tha: "Sao linh? Muội tuy là thứ nữ nhưng hiểu lễ nghĩa thư hương, chừng sẽ gặp hơn đấy!"

lúc , nha của chạy đến đang đợi ngoài viện, bảo là sẽ đưa về phủ. Ta ngỡ là Phó Vân Tranh, hăm hở chạy ngoài, ngay cả áo choàng cũng kịp mặc. Vừa vén rèm xe ngựa lên : "Chẳng đưa Tần tiểu thư về ?"

Ngẩng đầu lên, chạm một đôi mắt thâm trầm ôn hòa. Là Ôn Cảnh Nhiên. Hắn , đáy mắt mang theo một tia ý : "Tô tiểu thư, mưa ngớt dần , để đưa nàng về phủ."

Trong xe yên tĩnh. Hai chúng vốn thiết, bầu khí chút gượng gạo. Ta thuở thiếu thời bỏ võ học y, chu du khắp phương xa, giờ mới về kinh lâu. Theo bản năng, siết c.h.ặ.t những ngón tay. Lúc dậy vô tình đổ lọ t.h.u.ố.c trong xe, tức thì một mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt lan tỏa khắp gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trang-sang-chua-tung-soi-loi-nguoi-xua/chap-5.html.]

"Đây là t.h.u.ố.c an thần ?" Ta đành mở lời hỏi.

Trạm Én Đêm

"Ừm, phối cho một vị cô nương mắc chứng mất ngủ." Hắn gật đầu.

"Mùi t.h.u.ố.c đắng thế , nàng chịu uống ?"

Hắn gì, chỉ vén một góc rèm xe. Gió đêm mang theo mùi tanh nồng của bùn đất tràn trong xe, "Nếu thật lòng cho nàng , đắng đến mấy nàng cũng sẽ uống thôi." Hắn khẽ.

Tay siết c.h.ặ.t túi t.h.u.ố.c, thêm: "Tô tiểu thư, đừng căng thẳng. Những lời từng , vẫn còn hiệu lực."

Ta khi đó đang ở trong giai đoạn thầm yêu Phó Vân Tranh một cách tuyệt vọng nhất. Ta từng vô huyễn tưởng thể cùng Phó Vân Tranh chung một chuyến xe, thể nhận tín vật của Tết Khất Xảo. tất cả những điều , vô tình thực hiện cùng Ôn Cảnh Nhiên.

Tối hôm đó khi về đến phủ, Phó Vân Tranh đột nhiên sai gửi tới một bức thư. Trên đó : [Ôn Cảnh Nhiên là kẻ quá đỗi cổ hủ, nếu thực sự mắt , cầu xin , sẽ giúp một lời.] Cuối thư còn vẽ một hình đao kiếm thô sơ.

Ta bóp c.h.ặ.t tờ thư, đầu tiên thổ lộ tâm tư với Phó Vân Tranh. Chỉ cầm b.út hồi đáp một câu: [Không cần , quá đỗi thanh lãnh, là lương duyên của .]

10.

Lần thứ ba gặp gỡ Ôn Cảnh Nhiên chính là cái ngày và Phó Vân Tranh kết thúc đoạn quan hệ đó.

Phó Vân Tranh tìm một đám bằng hữu đến t.ửu lầu uống rượu. Ôn Cảnh Nhiên cũng mặt ở đó, "Ngươi thế ? Ai Phó tướng quân của chúng vui ?" Thẩm Trì ngăn động tác uống rượu của Phó Vân Tranh .

"Không ai cả." Phó Vân Tranh ngữ khí lạnh nhạt. "Nàng thì , chẳng thèm."

Mọi đều vô cùng kinh ngạc. Xưa nay chỉ Phó Vân Tranh bỏ khác, từng ai dám bỏ . Trong bàn tiệc chỉ Ôn Cảnh Nhiên vẫn luôn im lặng, cùng uống rượu, thi thoảng khuyên nhủ vài câu, vô cùng chu đáo. Hai họ đều là những tài t.ử nổi danh trong kinh thành, trong t.ửu lầu khiến ít ngoái .

Ôn Cảnh Nhiên uống say, ôm lấy đầu Phó Vân Tranh, trầm giọng : "Thật là đáng tiếc quá ."

Mọi đều tưởng đang tiếc nuối cho Phó Vân Tranh, cảm thán tình bằng hữu thâm giao của hai . Ôn Cảnh Nhiên cuối cùng đưa Phó Vân Tranh về phủ, thu xếp thỏa, xác định ngủ sâu mới xoay rời .

Loading...