TRI NINH DỤC BẠCH - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-24 19:18:08
Lượt xem: 1,077

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 5

 

Thái t.ử mấy đến Tạ phủ.

 

Đều từ chối ngoài cửa.

 

Thực cố ý tránh .

 

Nếu kéo phụ thư phòng bàn việc triều chính.

 

Thì là cùng mẫu dạo trong sân.

 

Nếu trong phủ ai bồi tiếp.

 

Ta thậm chí thể một uống cả ngày.

 

Khi nha bẩm báo.

 

Ta cũng hề tỏ keo kiệt.

 

“Trong phủ nước đầy đủ, đừng để chậm trễ Thái t.ử điện hạ.”

 

 

Cho đến khi ở phủ Quận Nam Vương, nữa gặp .

 

Ba năm gặp.

 

Người mắt đường nét càng thêm sắc sảo, một kình trang đỏ sẫm tôn lên vai rộng eo hẹp, viền chỉ vàng càng nổi bật khí chất quý khí bức .

 

Nhìn là tỉ mỉ ăn diện.

 

“Ta hồi kinh tin nhi t.ử thế t.ử Quận Nam Vương tròn một tuổi, hôm nay cuối cùng cũng dịp đến thăm.”

 

Lương Thư Tuyết bế đứa trẻ, ngang qua bên cạnh Thái t.ử.

 

“Đa tạ điện hạ nhớ đến, thật khiến thụ sủng nhược kinh.”

 

“Thái t.ử là đến tay ?”

 

Thái t.ử liếc nàng một cái.

 

Ánh mắt như thúc giục nàng rời .

 

“Ra ngoài vội quá, lát nữa sẽ cho mang đến phủ.”

 

Lương Thư Tuyết lộ vẻ đắc ý, cũng dây dưa thêm, ôm đứa trẻ rời .

 

Trong chớp mắt.

 

Chỉ còn và Thái t.ử.

 

Thái t.ử chút tự nhiên, nụ gượng gạo.

 

“Trên đường hồi kinh, gặp ít thứ hiếm lạ, đều mua tặng cho ngươi.”

 

Nếu là , chắc chắn sẽ nhận hết.

 

lúc giả vờ từ chối:

 

“Lễ vật điện hạ ban quá quý, sợ tiện hồi lễ.”

 

Hắn đáp gấp, rõ ràng đồng tình với lời .

 

“Giữa ngươi và những lời đó gì.”

 

“Ta khi nào từng mong ngươi hồi lễ?”

 

Thấy , cũng từ chối nữa.

 

“Cũng .”

 

“Vậy điện hạ cứ đưa thẳng đến phủ , đồ rẻ nhận !”

 

“Đó là đương nhiên.”

 

Ánh mắt tràn đầy dung túng.

 

Trong khoảnh khắc, dường như trở về .

 

Gió đầu thu mang theo chút oi nóng cuối hạ, thổi lá cây xào xạc, mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

 

“Ta … ngươi từng tặng họ Mộ một túi hương.” - thử dò hỏi.

 

“Phải.”

 

Ta gật đầu.

 

Động tác của Thái t.ử khựng một chút.

 

Rồi cam lòng hỏi tiếp:

 

“Ngươi tự tay thêu ?”

 

“Vài tháng , mẫu đến chùa, đúng lúc gặp mưa lớn, bánh xe sa bùn, Mộ Thừa Trạch ngang qua, giúp một tay.”

 

“Đang mùa hè nhiều rắn rết, liền bỏ chút thảo d.ư.ợ.c xua côn trùng túi hương tặng , coi như tỏ lòng cảm ơn.”

 

Còn túi hương… thực là cầu ở trong chùa.

 

thấy hiểu lầm, cũng cố ý giải thích.

 

Sắc mặt Thái t.ử rốt cuộc giữ nổi.

 

Hắn giơ tay mặt quơ quơ, như đang xua đuổi những con muỗi tồn tại.

 

Trên tay mấy vết đỏ rõ.

 

giống vết muỗi c.ắ.n.

 

“Nghe mùa thu… muỗi cũng nhiều lắm.”

 

“Ồ?” - giả vờ suy nghĩ:

 

“Vậy tặng thêm một cái?”

 

“Không .”

 

Thái t.ử lập tức né tránh.

 

“Gần đây cảm thấy… bên hông trống trải.”

 

“Nhìn khác bên hông treo ngọc bội thì cũng treo túi hương, khỏi chút… ngưỡng mộ.”

 

Ta giả vờ hiểu ẩn ý của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tri-ninh-duc-bach/chuong-5.html.]

“Điện hạ chẳng từ nhỏ thích mấy thứ hoa hòe loè loẹt đó ?”

 

“Ta từng ?”

 

Thái t.ử giật nhẹ khóe môi.

 

Trong mắt thoáng qua một tia hối hận.

 

 

Mấy ngày gặp .

 

Ta thấy mặc triều phục, trán vết thương.

 

Phụ tóc tai rối bời, cả cũng vô cùng chật vật.

 

Sau khi giải thích, mới , triều các đại thần vì bất đồng ý kiến mà trực tiếp cầm trì hốt đ.á.n.h .

 

持芴: là một tấm thẻ dài, dẹt mà quan thời xưa cầm khi triều.

 

Vốn dĩ trì hốt bằng gỗ, đ.á.n.h vài cái cũng .

 

mấy kẻ thất đức.

 

Lại đem trì hốt gỗ đổi thành… sắt cứng.

 

Mà vết thương trán Thái t.ử, chính là vì che chắn cho phụ , vô ý thương.

 

Ta dùng rượu t.h.u.ố.c thoa lên trán .

 

“Hôm nay đa tạ điện hạ, triều bảo vệ phụ .”

 

Phụ quan mấy chục năm, luôn quang minh lạc, ghét ác như thù, e rằng cũng đắc tội ít .

 

“Tạ đại nhân là trụ cột quốc gia, cũng là lẽ đương nhiên.”

 

Hắn thử dò hỏi:

 

“Ngươi cần tặng túi hương cho để lễ tạ .”

 

Ta dừng tay, tiếp tục băng bó vết thương.

 

“Quả thật là .”

 

“Ta và điện hạ lớn lên cùng , cần câu nệ mấy thứ lễ nghi đó.”

 

“Ân tình của điện hạ, xin ghi nhận nhé~”

 

Ta cố nén , suýt nữa bật thành tiếng.

 

Sau một lúc yên lặng.

 

Thái t.ử yếu ớt lên tiếng:

 

“Thật … chuyện nhân tình thế thái vẫn nên .”

 

“Lần điện hạ bên hông trống trải, thật sớm ý .”

 

Nghe .

 

Thái t.ử đột nhiên ngẩng đầu, thẳng mắt .

 

Đôi mắt bừng lên ý , như mặt hồ mưa, sáng trong lấp lánh.

 

“Như ?”

 

Ta theo bản năng đầu , chạm ánh mắt cong cong.

 

“Ta định đến tiệm ngọc nhất kinh thành, chọn cho điện hạ một miếng ngọc bội thật .”

 

Nụ mặt Thái t.ử vẫn giữ nguyên.

 

ý trong mắt dần dần nhạt .

 

Hắn cúi đầu, chậm rãi nhắm mắt.

 

Khẽ thở dài.

 

“Điện hạ thích ?”

 

“Thích.” - Giọng nhỏ như muỗi kêu.

 

Ta giả vờ vô tội hỏi:

 

“Vậy điện hạ thở dài?”

 

“Vết thương… đau…”

 

Nói xong, giơ tay sờ lên trán.

 

vết thương băng kín, vải quấn mấy vòng.

 

Thấy sờ nhầm chỗ.

 

Ta đưa tay chỉnh giúp:

 

“Điện hạ, vết thương ở bên .”

 

“Đa tạ.”

 

Ánh mắt … càng thêm u oán.

 

 

Mới yên mấy ngày.

 

Hắn dẫn xem kịch.

 

Ta vốn định mở miệng từ chối, nhưng Thái t.ử khác thường, sắc mặt nghiêm túc, thái độ vô cùng cứng rắn.

 

Xe ngựa vòng vèo mấy lượt.

 

hướng đến hí lâu.

 

“Ngươi định đưa ?” - tò mò hỏi.

 

“Rất nhanh ngươi sẽ .”

 

Thái t.ử trả lời rõ ràng.

 

Xe ngựa càng về nơi hẻo lánh.

 

Cho đến khi dừng một tiểu viện.

 

Thái t.ử xuống xe , theo .

 

 

Loading...