TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỘC VỊ TÂM XÀ - 10

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:49:56
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 10: BÍ MẬT DƯỚI LỚP GẠCH CŨ

Đêm tại viện phía Đông của Tô phủ tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Sau khi đạt thỏa thuận "bao ăn sáng" với Tạ Trầm, Tống Nghi trở về phủ với một tâm thế khác. Cô bước một chân vòng xoáy quyền lực của kinh thành, và mỗi bước tiếp theo đều trả giá bằng m.á.u nếu sơ sẩy.

Tiểu Đào ngủ say một ngày dài " xách đồ thót tim". Tống Nghi thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh sáng leo loét chỉ đủ soi rõ một góc phòng. Cô ngủ ngay. Với tư duy của một trinh sát, cô luôn cảm thấy điều gì đó trong cách mà nguyên chủ – Tô Vãn thật sự – sống và c.h.ế.t.

“Một tiểu thư khuê các yếu đuối, tại Liễu thị và Lục Đình dồn đường cùng một cách vội vã như ?” – Tống Nghi thầm đặt câu hỏi. Việc hủy hoại danh tiết của Tô Vãn ở lầu xanh giống như một hành động "g.i.ế.c diệt khẩu" về mặt xã hội hơn là một vụ hủy hôn đơn thuần.

Cô bắt đầu lục soát căn phòng một nữa. Lần tìm trang sức, mà tìm những dấu vết sinh hoạt. Cô quỳ xuống sàn, dùng tay gõ nhẹ lên từng viên gạch gốm xanh.

Cộc. Cộc. Bộp.

Một âm thanh trầm đục vang lên ở góc khuất gầm giường gỗ. Tống Nghi nheo mắt, lém lỉnh thầm: “Kịch bản kinh điển thật, bí mật luôn gạch.”

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Cô dùng con d.a.o nhỏ từ hòm dụng cụ khéo léo bẩy viên gạch lên. Bên là một chiếc hộp gỗ nhỏ bọc trong lớp vải chàm mục nát. Bên trong hộp vàng bạc, chỉ một cuốn sổ tay nhỏ bìa bọc da rách nát và một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích sứt một miếng nhỏ ở đầu.

Tống Nghi mở cuốn sổ . Những dòng chữ mảnh mai, run rẩy hiện lên ánh đèn dầu. Đây là nhật ký của Tô Vãn.

“Ngày 15 tháng 3… Ta vô tình thấy mẫu (Liễu thị) lén lút gặp gỡ một đàn ông lạ mặt ở hậu viện. Hắn đưa cho bà một lọ sứ màu đen nhỏ, bảo rằng đó là ‘Hàn Băng Tán’ tinh khiết nhất. Ta sợ hãi, nhưng mẫu bằng ánh mắt lạnh thấu xương…”

Tống Nghi khựng . Hàn Băng Tán. Đó chính là loại độc đang hành hạ Tạ Trầm mỗi ngày.

Cô lật tiếp những trang , nhịp tim bắt đầu nhanh hơn.

“Ngày 20 tháng 4… Mẫu sắp gả Lục phủ, đó là phần thưởng cho sự im lặng của . , bà đang sợ. Bà sợ sẽ bí mật về vụ án năm xưa tại hành cung mùa hè. Năm đó, Quý phi lâm bệnh qua đời, mẫu chính là dâng hương trầm trong tẩm cung suốt ba ngày cuối cùng…”

“Chiếc trâm ngọc là do nhặt khi lẻn phòng bà . Đây là di vật của Quý phi. Mẫu tại nó? Tại run rẩy mỗi khi thấy nó?”

Tống Nghi buông cuốn sổ xuống, thở cô trở nên dồn dập. Toàn bộ các mảnh ghép rời rạc trong đầu cô bắt đầu khớp thành một bức tranh tàn khốc.

Mẹ của Tạ Trầm – Quý phi nương nương – c.h.ế.t vì bệnh tật. Bà đầu độc bằng hương trầm trộn lẫn chất dẫn của Hàn Băng Tán. Và trực tiếp tay, kẻ đưa hương độc cung, chính là Liễu thị – kế của cô.

Lục Đình chỉ đơn giản là hủy hôn. Lục gia che chở cho Liễu thị, và khi thấy Tô Vãn bắt đầu những biểu hiện hoài nghi hoặc nắm giữ bằng chứng, chúng quyết định tiêu diệt cô khi sự thật phanh phui.

“Ra là …” Tống Nghi lẩm bẩm, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh và đầy sát khí, “Kẻ thủ ác sát ngay bên cạnh, mà nguyên chủ chịu tiếng đến c.h.ế.t.”

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh thổi tắt ngọn đèn dầu.

Tống Nghi lập tức xoay , tay thủ sẵn mảnh gốm sắc nhọn. Trong bóng tối, một bóng đen cao lớn ngay cửa sổ, đôi mắt sói tỏa thứ ánh sáng lạnh lẽo khiến tê dại.

“Nàng tìm thấy cái gì?” Giọng Tạ Trầm trầm đục, mang theo áp lực nghẹt thở.

Hắn ở đó từ lúc nào . Tống Nghi hề hoảng sợ, cô thản nhiên thắp ngọn đèn, đẩy cuốn sổ và chiếc trâm ngọc về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/10.html.]

“Tìm thấy thứ thể khiến Vương gia ngài phát điên hơn cả chất độc trong đấy.”

Tạ Trầm bước tới, cầm chiếc trâm ngọc lên. Đôi bàn tay vốn luôn vững vàng của bỗng chốc run rẩy. Hắn nhận nó. Đó là món quà phụ hoàng tặng cho mẫu ngày tròn mười tuổi. Chiếc trâm biến mất cùng với cái c.h.ế.t của bà.

Khi đến những dòng chữ trong nhật ký, khí lạnh quanh Tạ Trầm bộc phát mạnh mẽ đến mức những ly bàn bắt đầu rạn nứt. Chất độc Hàn Băng Tán dường như cảm nhận sự phẫn nộ của chủ nhân, bắt đầu c.ắ.n xé kinh mạch của . móng tay Tạ Trầm ngả sang màu xanh đậm đáng sợ.

“Liễu… Thị…” Tạ Trầm rít qua kẽ răng, tay bóp c.h.ặ.t thành bàn khiến gỗ vỡ vụn.

Tống Nghi nhanh ch.óng bước tới, cô hề sợ hãi sát khí của , dùng bàn tay nhỏ bé áp c.h.ặ.t mu bàn tay , dùng kỹ thuật ấn huyệt hiện đại để giảm bớt sự xung đột của khí huyết.

“Vương gia, bình tĩnh! Ngài định g.i.ế.c bà ngay bây giờ ? Một đao kết liễu thì quá dễ dàng cho bà .”

Tạ Trầm ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu xoáy Tô Vãn: “Bà g.i.ế.c mẫu . Bà khiến sống bằng c.h.ế.t suốt mười năm qua!”

“Ta .” Tống Nghi lém lỉnh nhếch môi, nhưng ánh mắt chứa đầy sự kiên định, “Bà chỉ g.i.ế.c ngài, bà còn hại c.h.ế.t ruột của Tô Vãn, hãm hại cha ngục, và suýt nữa là g.i.ế.c cả . Kẻ thù chung, ngài định đòi nợ một ?”

Cô kéo xuống ghế, giọng trở nên chuyên nghiệp và lạnh lùng: “Bà chỉ là một con cờ. Liễu thị một thể đưa hương độc cung, cũng thể Hàn Băng Tán. Kẻ đưa t.h.u.ố.c cho bà , kẻ chống lưng cho Lục phủ vụ … đó mới là con rắn đầu đàn.”

Tạ Trầm dần lấy bình tĩnh, sát khí thu nhưng sự lạnh lẽo trong mắt càng đậm đặc hơn. Hắn cô gái mặt: “Nàng định gì?”

“Đọc vị kẻ thủ ác, từng đứa một.” Tống Nghi thu cuốn sổ nhật ký, “Ngày mai, chúng bắt đầu từ hầm rượu ngoại ô của Lục gia. Liễu thị cũng sẽ mặt ở đó để chia chác vàng tham ô từ kho lương. Ta sẽ cho bà thấy, hiện trường rác rưởi mà bà dựng lên năm xưa, hôm nay sẽ trở thành nấm mồ chôn vùi bà .”

Cô lém lỉnh nháy mắt với Tạ Trầm: “Và đừng quên, sáng mai bánh bao gạch cua thêm giấm gừng nhé. Ta cần chút vị chua để kích thích đại não phá án.”

Tạ Trầm cô, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Giữa đêm tối mênh m.ô.n.g của thù hận, cô gái xuất hiện như một ngọn đèn, dù nhỏ bé và lém lỉnh, nhưng soi rõ con đường công lý mà lạc mất từ lâu.

“Được. Ta đưa nàng .” Hắn dậy, thu chiếc trâm ngọc, “Tô Vãn, kể từ giây phút , mạng của nàng là của . Kẻ nào chạm nàng, bước qua xác của Tạ Trầm .”

Tống Nghi phì : “Ngài sến sẩm quá Vương gia. Giữ mạng cho để còn chữa độc cho ngài chứ. Đi thong thả, tiễn!”

Khi Tạ Trầm biến mất bóng đêm, Tống Nghi bên bàn, vuốt nhẹ bìa cuốn nhật ký. Cô thầm với linh hồn khuất của Tô Vãn:

“Yên tâm , nợ của cô, nợ của cô, sẽ đòi đủ. Kinh thành sắp một trận dọn dẹp quy mô lớn .”

Phía ngoài cửa sổ, tiếng gió vẫn rít, nhưng trong lòng Tống Nghi, thứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cú lật tẩy chỉ là một manh mối, nó là phát s.ú.n.g mở màn cho cuộc tàn sát những con "tâm xà" đang ẩn lớp vỏ bọc quý tộc.

Sáng hôm , Tiểu Đào tỉnh dậy thấy tiểu thư đang tập thể d.ụ.c giữa sân, bộ dạng vô cùng hăng hái.

“Tiểu thư, hôm nay vẻ vui thế?”

“Vui chứ!” Tống Nghi nhéo má Tiểu Đào, “Hôm nay chúng xem kịch , và quan trọng nhất là ăn bánh bao miễn phí của Vương gia!”

Tiểu Đào reo lên: “A! Con chuẩn hòm dụng cụ ngay đây!”

Hai thầy trò ríu rít rời phủ, hề rằng phía rèm cửa, Liễu thị đang theo với ánh mắt đầy độc địa. Trận chiến sinh t.ử chính thức bắt đầu.

Loading...