Tro Tàn Ngày Xuân - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:38:31
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy tiếng động, Cận Trạch vội ngẩng đầu sang bên , sắc mặt liền biến đổi kịch liệt.
Giây tiếp theo, thấy giọng của từ xa tiến gần, mang theo sự căm hận tột cùng: "Đồ hung thủ!"
Cảnh tượng tiếp theo diễn , giống hệt như một thước phim điện ảnh cố tình kéo dài và chậm .
trân trân thấy chạy như bay lao tới, hướng về phía Mạnh Ngưng đang nấp lưng Cận Trạch mà vung tay lên.
bà Cận Trạch vung tay đẩy mạnh .
Anh nương tay thu chút sức lực nào, cú đẩy mạnh bạo khiến cho lảo đảo lui về hai bước, đột ngột ngã ngửa phía .
Đầu bà đập mạnh góc cạnh nhọn hoắt của bậc thềm, m.á.u tươi trong nháy mắt tuôn trào .
Đỏ thẫm đến ch.ói mắt.
"…… Mẹ."
lảo đảo lảo đảo chạy bước thấp bước cao lao tới, gục xuống nắm c.h.ặ.t lấy tay , nhưng Cận Trạch ôm ghì lấy.
Gương mặt tái nhợt vô hồn, đầu tiên đ.á.n.h mất sự bình tĩnh thường ngày, ăn lộn xộn luống cuống: "A Dao, cố ý..."
hung hăng hất mạnh tay , đôi mắt đỏ hoe ngập nước chằm chằm , gằn từng câu từng chữ một:
"Cận Trạch."
" từng bao giờ dối bất cứ điều gì, bao gồm cả câu tiếp theo đây."
" thật sự hy vọng, ngay từ lúc bắt đầu, từng gặp gỡ ."
……
9 (Góc của Cận Trạch)
Hành lang bệnh viện tràn ngập cái mùi t.h.u.ố.c sát trùng quanh năm tan.
Cận Trạch lặng ở một góc khuất, trầm mặc về phía Trần Dao đang túc trực ngoài phòng cấp cứu.
Cô vốn dĩ gầy gò, bởi vì mấy ngày nay cố ý dằn vặt t.r.a t.ấ.n, bóng lưng càng trở nên đơn bạc mỏng manh hệt như một tờ giấy.
Rõ ràng là một kẻ tâm cơ sâu nặng, một dối trá hết đến khác, nhưng khốn nỗi sở hữu một đôi mắt trong veo mờ mịt, vô hại đến thế.
Đến mức mà suốt năm năm qua, ngay cả cũng lừa gạt qua mặt trót lọt.
Cận Trạch miên man nhớ những lời mà Mạnh Ngưng từng với lúc .
Cô , Trần Dao am hiểu nhất chính là thói giả vờ đáng thương, ngụy trang thành dáng vẻ của một kẻ yếu đuối để tranh thủ sự đồng tình.
Cô , của Trần Dao chen chân phá hoại cuộc hôn nhân của ba cô , mà Trần Dao vì hủy hoại cô , thậm chí tiếc tự tổn thương chính để giá họa cho cô .
"Chẳng qua là cô cẩn thận đùa với lửa chơi quá trớn, tự hỏng đôi tai của chính mà thôi! Nếu thì cho dù tống cổ tù, cô vẫn thể ung dung trở lui mà chịu bất kỳ gánh nặng nào."
Mạnh Ngưng đỏ hoe đôi mắt về phía , trong đôi mắt chứa chan nước mắt nhưng kiên quyết quật cường chịu rơi xuống một giọt nào.
"Cho dù g.i.ế.c , cũng vẫn , từ đến nay, từng bao giờ tổn thương cô ."
Cả cô loang lổ vết m.á.u, bẹp sàn nhà lạnh lẽo cứng nhắc của căn biệt thự, trông giống hệt như một con bướm rực rỡ gãy cánh.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Cận Trạch cất bước tới, nắm lấy cổ tay cô , túm lên.
Mạnh Ngưng ngã nhào trong l.ồ.ng n.g.ự.c , quật cường ngẩng cao đầu:
"Lại nghĩ phương pháp t.r.a t.ấ.n mới mẻ gì cho ? Cận tổng, nếu thật sự trút giận cho vị hôn thê của , thì chi bằng ——"
Câu tiếp theo còn kịp thốt .
Bởi vì Cận Trạch dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau vết m.á.u vương bên khóe môi cô , cúi đầu cuồng nhiệt hôn xuống.
"Cả đều thương thành như thế , mà miệng lưỡi vẫn còn chịu buông tha như ."
Nụ hôn trong tầng hầm tối tăm mờ ảo, triền miên giằng co lâu.
Hương thơm xa lạ dào dạt xen lẫn mùi m.á.u tươi tanh nồng xộc thở, đôi mắt sáng lấp lánh của Mạnh Ngưng ánh đèn lờ mờ, mạc danh dâng lên một luồng cảm xúc rung động vô cùng quen thuộc.
Cảm giác giống hệt như khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ Trần Dao ở bệnh viện năm xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tro-tan-ngay-xuan/3.html.]
Buổi tối ngày hôm đó khi trở về nhà, Trần Dao vẫn ngủ.
Cận Trạch sững ở khung cửa, dùng ánh mắt thăm dò soi xét trân trân cô một lát.
Cho đến khi cô luống cuống vô thố cất lời hỏi: "Có chuyện gì ?"
Ý nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu lúc đó chính là: Thật đúng là diễn kịch.
thói quen rèn giũa suốt năm năm yêu đương khiến theo bản năng mà lắc đầu, bình thản đáp : "Không gì. Sao em vẫn ngủ?"
Anh bắt đầu thường xuyên chạy đến căn biệt thự ở ngoại ô thành phố hơn. Không thể giải thích rõ ràng là vì lý do gì, nhưng tất cả những chuyện , đều giấu nhẹm cho Trần Dao .
Chiều hôm đó, cùng Mạnh Ngưng nổ một trận tranh chấp.
Cô lạnh thốt lên: "Chẳng cô cũng chỉ là tự bộ tịch vạch một nhát d.a.o lên tay để tranh thủ sự đồng tình , lẽ nào đời chỉ mỗi cô là cái trò đó chắc?"
Không đợi kịp thời ngăn cản, cô liền vớ lấy con d.a.o rọc giấy bàn, hung hăng rạch một đường thật mạnh cắt qua cánh tay . Máu tươi văng tung tóe khắp nơi, vài giọt m.á.u ấm nóng đỏ rực b.ắ.n thẳng lên mặt .
Trái tim Cận Trạch trong nháy mắt co rút đớn đau. Anh mảy may suy nghĩ mà lập tức bế thốc Mạnh Ngưng lên, lái xe lao thẳng đến bệnh viện.
Thế nhưng thể ngờ , tại nơi đó đụng mặt Trần Dao.
Dường như chính từ ngày hôm đó trở , thứ bắt đầu trượt dài khỏi tầm kiểm soát.
Mỗi lặp lặp nhớ về bộ mặt thật của Trần Dao thông qua lời kể của Mạnh Ngưng, cái dáng vẻ Trần Dao biểu hiện mặt càng tuyệt vọng và bất lực bao nhiêu, càng cảm thấy bộ mặt của cô trở nên đáng tởm và đáng ghét bấy nhiêu.
Vừa ở nhà, lúc Trần Dao đưa cô bệnh viện, vốn dĩ định chạy theo .
Mạnh Ngưng từ phía vươn tay kéo c.h.ặ.t lấy vạt áo.
"Lại chỉ là một trò khổ nhục kế quen thuộc nữa mà thôi." Cô lạnh buông lời: "Cận Trạch, sẽ ngu ngốc tin tưởng cô thêm một nữa đấy chứ?"
Tiếng chuông thông báo kết thúc quá trình cấp cứu đột ngột vang lên, lập tức kéo giật tinh thần đang chìm đắm trong hồi ức của Cận Trạch trở về hiện tại.
Giường bệnh của Trần Dao y tá đẩy ngoài, vị bác sĩ tháo chiếc khẩu trang xuống, lên tiếng dặn dò: "Người bệnh mắt qua cơn nguy kịch, còn đe dọa đến tính mạng nữa."
Trần Dao đang thẫn thờ ghế liền khẽ giật động đậy, chậm rãi ngẩng đầu lên: "Khi nào thì cháu mới thể tỉnh ạ?"
"Điều thì còn khó , rốt cuộc gáy con vốn dĩ là một bộ phận cực kỳ yếu ớt, lẽ sẽ còn xuất hiện thêm di chứng biến chứng gì đó, những cái đều đợi đến đợt kiểm tra chuyên sâu hơn lúc mới ..."
Cận Trạch rảo bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai cô, cất tiếng gọi: "A Dao."
Cô gần như hoảng loạn thất thố mà lập tức né tránh sự đụng chạm của .
Trần Dao chậm rãi đầu , ánh mắt mất tiêu cự, trống rỗng dừng mặt .
Cái loại ánh mắt mờ mịt mang theo bất kỳ một tia cảm xúc nào sót , bỗng chốc trùng điệp với chính dáng vẻ của cô trong đầu tiên hai bọn họ gặp mặt tại phòng bệnh năm nào.
Nơi đáy lòng Cận Trạch bỗng nhiên ập tới một trận khủng hoảng hoang mang vô biên vô tận. Một dự cảm tên khiến cảm thấy rằng, dường như chính bản nghĩ sai một điều gì đó .
Và , cũng sắp sửa đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Trần Dao thất thần đưa mắt theo chiếc giường bệnh đang đẩy thẳng căn phòng bệnh kế bên, ngẩn ngơ hơn nửa ngày trời mới chậm rãi thu ánh mắt, dời tầm mắt về phía Cận Trạch.
Cô vươn tay đưa ngay mặt , vết sẹo bỏng do tàn t.h.u.ố.c mới châm lên cổ tay vẫn còn rớm m.á.u kịp khép miệng .
Cô nhẹ giọng thì thào: "Anh còn nhớ rõ , Cận Trạch, lúc ở khu vườn từng lẻn , liền lập tức gọi đến lắp đặt camera giám sát trong sân."
Thư Sách
"Nếu mù quáng tin tưởng những lời Mạnh Ngưng đến như , kiên quyết cảm thấy vết thương là do tự , tại tự trích xuất camera để nghiệm chứng xem ?"
Cánh cửa phòng bệnh khép c.h.ặ.t ngay mắt .
Những ngón tay của Cận Trạch đang buông thõng bên hông chợt khẽ run lẩy bẩy.
Anh sực nhớ .
Vừa vặn chính là thời gian mà đang lún sâu sa đọa những thú vui hoan lạc thác loạn cùng Mạnh Ngưng, Trần Dao từng gọi điện với rằng, những khóm hồng nguyệt quý trồng ngoài sân dấu vết dẫm đạp phá hoại.
"Em báo cảnh sát , cảnh sát cũng đến xem xét qua, họ bảo nhất là chúng nên lắp đặt thêm camera theo dõi trong sân."