Trở Về Thời Học Sinh Của Người Vợ Điên Phê Xinh Đẹp - 4

Cập nhật lúc: 2026-05-01 15:21:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

ngờ rằng, đám đòi nợ tay nhanh đến thế. Dù thì cũng chỉ là một sinh viên nghèo, căn bản là tiền trả. Thứ giá trị nhất lúc chính là đống nội tạng thôi.

Vừa tan học, phát hiện bám đuôi, liền tăng tốc. Chạy đến góc ngoặt, tận dụng điểm mù tầm , từ trong cặp sách lôi một chai bia chuẩn sẵn.

Qua khe hở hẹp, thấy mấy gã thanh niên vạm vỡ chia tìm kiếm. căng thẳng đến mức dám thở mạnh, ngón tay siết c.h.ặ.t cặp sách, gần như dán c.h.ặ.t cái máy nhắn tin.

Có nên ấn nút ? Liệu Bùi Chước đến kịp ? ngộ nhỡ bọn chúng thiết dò tìm sóng liên lạc...

Đang lúc do dự, thấy một vật đen ngòm dắt bên hông tên thanh niên đầu. sững , ngón tay từ từ nới lỏng .

Dưới sự tìm kiếm gắt gao kiểu rải t.h.ả.m, căn bản chỗ trốn. Dù chiếm tiên cơ, một chai bia đập thương hai tên, nhưng những tên còn phản ứng nhanh hơn. Một tên vặn tay , một tên khác tung cú đá chân khiến đầu gối nhũn , đau đớn quỳ rạp xuống đất.

Bọn chúng lôi kéo về phía tên cầm đầu để lập công, một tên đá mạnh bụng : "Thằng ranh con, khá khen cho mày chạy giỏi đấy! Làm khổ lão t.ử . Kiếm tiền thì bản lĩnh, chứ trốn thì nhanh gớm!"

Máu từ kẽ răng rỉ khoang miệng đầy vị tanh mặn. siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nuốt ngược m.á.u trong.

"Đại ca, náo động thế nhỏ , đêm dài lắm mộng, là xử lý nó tại đây luôn ?"

còn sức phản kháng. thở dốc, đất, ngón tay đều là m.á.u. Tên đòi nợ cầm đầu thong thả rít một t.h.u.ố.c, dùng mũi giày da hếch hếch cơ thể : "Lỳ lợm như ch.ó dại , một chọi bảy còn đ.á.n.h thương hai đứa, tiếc thật."

Hắn mân mê món đồ đen ngòm tay, từ cao xuống... họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng .

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đạn lên nòng, một cú đá văng , khẩu s.ú.n.g cũng bay ngoài. Gương mặt Bùi Chước hiện phía . Anh ngược sáng, trông như một vị sát thần bò từ địa ngục, miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c, tung từng cú đ.ấ.m liên tiếp đầu tên đòi nợ, đ.á.n.h cho m.á.u me đầy mặt.

"Mày điên hả! Dám đ.á.n.h tao, mày ngóng xem tao là..."

Lại một cú đ.ấ.m nữa. Lúc Bùi Chước trông chẳng vẻ gì là ngốc nghếch cả. Anh thong dong đè nghiến tên đòi nợ xuống, đưa mắt những tên xung quanh: "Từng đứa lên một? Hay là cả lũ chúng mày lên một lượt?"

Mấy gã đàn em đòi nợ đều sợ hãi, ai dám tiến lên. Đợi đến khi kẻ còn sức để giãy dụa, Bùi Chước mới dậy, đến mặt .

Đôi bàn tay run rẩy đầy khó khăn, rạp đất ngước mắt lên. Trong tầm mắt mờ ảo, chỉ thấy Bùi Chước xổm xuống, mân mê cái máy nhắn tin nhỏ xíu quai cặp .

"Không hỏng mà? Thế tìm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tro-ve-thoi-hoc-sinh-cua-nguoi-vo-dien-phe-xinh-dep/4.html.]

Giọng khàn đặc, kịp gì thì cơ thể chợt nhẹ hẫng. Bùi Chước dùng một tay vác lên. Nửa treo ngược vai , cứ thế vác về nhà như một món chiến lợi phẩm.

tự nhiên : "Bùi Chước, bỏ xuống."

Người đàn ông phía dường như hiểu tiếng , giơ tay vỗ mạnh m.ô.n.g một cái: "Bạch!"

Mặt đỏ tận mang tai, định cho tỉnh táo : "Bùi Chước!"

Dùng lực một cái, lưng va mạnh xuống giường khiến đau đớn hít một lạnh. Không bầm tím chỗ nào . bao giờ thấy một Bùi Chước như hiện tại. Một sự sa đọa tỉnh táo nhất, thực chẳng còn gì cả.

Có chăng, chỉ còn là bản năng dã tính và d.ụ.c vọng thuần túy. Ánh mắt rực sáng: "Vợ ơi, ngoan, phạt."

khi chồm lên, tung một cú đá đẩy . Bùi Chước phòng , ăn trọn cú đá của . Anh cử động, đôi mắt chằm chằm .

giọng nghẹn : "Đừng tìm , tìm sư phụ của ."

"Sư phụ?" Bùi Chước nhíu mày, như đang suy nghĩ xem chuyện từ lúc nào. Thấy ngoảnh mặt , dùng cổ tay ép cằm , xoay mặt : "Em ghen ?"

Tiếng chuông gió hiên nhà vang lên, cùng với một tiếng khẽ cực nhạt: "Em nghĩ xem, sư phụ của , thể là ai?"

ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn có hết ạ, đặc biệt là trai có bồu ạaaa

Là ai thì cũng thể là , và Bùi Chước bằng tuổi . ngước đầu, kìm nén thở dốc: "Chuyện đó quan trọng."

và Bùi Chước cùng một con đường. cũng chẳng quan tâm sư phụ của là ai. Bùi Chước hồi lâu, đột nhiên bật : "Quả thực quan trọng."

Cơ thể Bùi Chước ép xuống: "Hiếu kính sư phụ, là chuyện A Chước nên ."

Chiếc áo sơ mi Bùi Chước thô bạo vứt xuống đất, đan c.h.ặ.t t.a.y ấn xuống nệm. Không sự kháng cự như trong tưởng tượng. Bùi Chước khẽ c.ắ.n tai : "Sư phụ, con hiếu kính thế , vui ?"

"A... ... ..."

Môi c.ắ.n đến chảy m.á.u, chỉ thấy tiếng trêu chọc của Bùi Chước: "... Cơ thể sư phụ đưa câu trả lời , mở miệng ."

6

Viên cảnh sát mặt đưa tập hồ sơ tay cho bên cạnh. Ông mấy thiện cảm sang :

"Cậu là sinh viên Đại học Kinh đô đúng ? Báo án giả là cản trở công vụ, chứ? Mau về trường mà học , thì tìm hiệu trưởng đấy. Cậu là sinh viên đại học tiền đồ xán lạn, để mấy cái ghi hồ sơ thì ."

Loading...