Năm năm , du học trở về, việc đầu tiên là đón bà nội về nhà.
Hai năm bà nội mất khả năng ngôn ngữ, còn chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer, thấy bà chỉ "a ba a ba".
tìm cho bà một viện dưỡng lão mới, đến trung tâm thương mại định mua một ít đồ dùng sinh hoạt.
Cũng là xui xẻo , bước cửa lớn thấy mấy bạn học cũ đang tán gẫu ở cửa.
Họ thấy đều giật kinh ngạc, đặc biệt là Phạm Nhụy, biểu cảm vô cùng quái dị.
lười để ý đến bọn họ, thẳng về phía siêu thị.
Phạm Nhụy chặn .
Cô bộ áo thun và dép lê đang mặc, mỉa mai.
"Ồ, đây chẳng là cô Thịnh, bán con gái để lấy tiền của chúng ? Cô đúng là lợi hại thật đấy, xoay Ôn Ngôn như chong ch.óng, đến con gái ruột cũng cần mà bỏ luôn."
"Nhìn bộ dạng của cô, chắc ở nước ngoài sống nhỉ, thế, hối hận ? Định về tìm một kẻ khờ khác để đào mỏ ?"
còn kiên nhẫn, đẩy cô một cái, vung tay tát cho cô hai cái.
"Nhiều năm gặp như , cái miệng bẩn thỉu của cô vẫn rửa sạch thế? Còn dám điên cuồng vây quanh nữa, sẽ g.i.ế.c cô đấy."
Phạm Nhụy ôm lấy mặt, đầy hằn học nhưng gì.
Mấy bạn học bên cạnh tiến khuyên ngăn.
Họ Phạm Nhụy cố ý, mời tham gia buổi họp lớp.
Vốn dĩ , những năm nay quen về một , bất kỳ mối quan hệ thiết nào cũng đều là gánh nặng.
một nam sinh trong đó cứ kéo tay nhất quyết buông, rằng nếu thì sẽ theo về tận nhà.
nhớ mang máng tên là Trần Bân, chơi khá với Đoạn Ôn Ngôn, lòng khẽ xao động một chút, cũng đồng ý.
Ý định của là, nếu uống say vài câu liên quan đến Đoạn Ôn Ngôn cho một chút cũng .
Trần Bân uống cả buổi tối, nhưng nhất quyết nhắc đến Đoạn Ôn Ngôn một câu nào. mất kiên nhẫn, dậy định rời . nắm lấy cổ tay :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-mat-sinh-vien-ngheo-chi-co-tien/chuong-6.html.]
"Đợi thêm chút nữa , Thịnh Khai."
Đợi cái gì? hiểu. chẳng ngờ giây tiếp theo, cửa lớn đẩy , một hớt hải xông . Đó là lâu gặp —— Đoạn Ôn Ngôn.
Cậu rõ ràng là từ một bữa tiệc rượu vội vã chạy đến, bộ đồ đuôi tôm trông chẳng hề ăn nhập với căn phòng bao . vẫn đến ngẩn ngơ. Đặc biệt là Phạm Nhụy, khuôn mặt si mê:
"Anh Ôn Ngôn, đến đây?"
Đoạn Ôn Ngôn phịch xuống cạnh : "Họp lớp mà, đến xem thử."
Trên tỏa rượu nồng nặc, lẫn với mùi hương hormone, điên cuồng xộc mũi . Chỉ trong thoáng chốc, cảm thấy thể tiếp nữa. dậy . Đoạn Ôn Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y , đầu .
"Sao mới đến mà bạn học cũ , là đang trốn ?"
Sự thâm trầm trong đáy mắt giống như lưỡi d.a.o đ.â.m thấu tim . Những chuyện cũ hiện về như một thước phim trong trí não. hít một thật sâu, tự nhắc nhở bản lặp sai lầm cũ, càng thể nuốt lời. nhẹ nhàng hất tay và :
"Đoạn tổng nghĩ nhiều , chỉ là đón bạn trai thôi. tan học ."
Đoạn Ôn Ngôn vì tức giận, nghiến răng : "Thịnh tiểu thư giỏi thật đấy, mới về nước vài ngày tìm đối tượng ."
cúi đầu : "Bản lĩnh của vốn dĩ luôn lớn, vả cũng ham chơi, điểm tin rằng Đoạn tổng cũng tương tự thôi."
Đã kết hôn còn cùng khác dây dưa kéo đẩy, giữ nam đức! Nhân lúc đang thẫn thờ, thoát khỏi sự kìm kẹp và vội vã rời khỏi khách sạn. Tiện tay vẫy một chiếc taxi lên xe, hai bước, thấy lưng một tiếng rầm lớn.
Tài xế gương chiếu hậu, khẽ nhíu mày: "Ồ, thanh niên , chạy loạn đường lớn thế , trông vẻ đ.â.m khá nặng đấy."
Tim thắt , vô thức đầu, liền thấy Đoạn Ôn Ngôn bất động đường, m.á.u tươi lan rộng mặt đất.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc ong lên một tiếng. Thậm chí còn định bất chấp tất cả mà nhảy xuống xe. May mà tài xế sợ hãi mắng một câu, mới bình tĩnh . Đã là dây dưa, thì nên nuốt lời.
Đoạn Ôn Ngôn đ.â.m nhẹ, gãy xương bắp chân kèm theo chấn động não nhẹ. thăm bệnh, nhưng Trần Bân cứ như phát điên liên tục gửi tin nhắn cho , rằng Đoạn Ôn Ngôn nhất quyết đòi xuất viện tìm , vết thương mấy bục , cứ thế sẽ kinh động đến bố mất.
Không còn cách nào, đành mua một bó hoa đến bệnh viện. Phòng bệnh của Đoạn Ôn Ngôn ở tầng 12, là phòng VIP, trang trí xa hoa. ôm bó hoa đẩy cửa bước , thấy đang nổi trận lôi đình:
Ngày Không Vội
"Mẹ kiếp đứa nào tặng hoa ly thế , nồng nặc c.h.ế.t ."
lặng lẽ bó hoa ly trong tay, thầm nghĩ là mua một bó khác. Đoạn Ôn Ngôn vặn thấy : "Thịnh Khai, cô đừng !"
sợ lao tới bắt khiến vết thương nặng thêm, liền vội vàng tới. Đoạn Ôn Ngôn giật lấy bó hoa từ tay : "Sao cô chọn đồ thế, thích nhất là hoa ly đấy."
: ......