15.
Nghiêm Bắc Lục trở về phủ, thuộc hạ đưa đồ sính lễ đến. Nhìn bộ giá y đặt trang trọng khay, kìm mà tưởng tượng cảnh Lâm Thanh Dao khoác nó .
Kiếp , bò lên từ vũng bùn dơ bẩn, trầy trật mãi mới tiến kinh thành. Hắn từng ngã từ thiên đường xuống địa ngục, từng chứng kiến lòng độc ác nhất, thế nên chẳng còn tin chân tình.
Những ngày ở Thanh Châu, ít nhớ về một Lạc Ngọc Kinh như vầng trăng sáng. trăng treo cao quá, vốn dĩ kẻ như còn xứng để chạm .
Trên đường đến kinh thành, ngất xỉu bên lề đường, một bóng dáng nhỏ bé gầy gò hiện mắt. Nàng cõng lưng, bôi t.h.u.ố.c cho , nối cánh tay gãy, lau những vết bùn nhơ nhuốc .
Hồi ở Thanh Châu, chịu đựng quá nhiều ánh mắt khinh miệt, nhưng đôi mắt nàng sáng trong, như chú hươu nhỏ trong rừng chút tạp niệm. Nàng luôn vây quanh , líu lo đủ thứ chuyện đời, mặc cho chẳng thèm đáp một câu. Nàng chẳng ngại phiền phức mà thứ thích, dù cảm thấy điều đó thật vô bổ.
Có một ngày, uống vài ly rượu, vầng trăng tròn cao, đầu tiên chủ động hỏi Lâm Thanh Dao:
"Nàng báo đáp thế nào?"
Lâm Thanh Dao nghiêng đầu, đôi mắt sáng rực đầy nghiêm túc:
"Hay là... lấy báo đáp ."
Nhìn gương mặt thanh tĩnh của nàng ánh trăng, đầu tiên cảm thấy đôi mắt còn khiến say hơn cả rượu nồng. Như một phản xạ tự nhiên của cơ thể, gật đầu, thốt một chữ: "Được."
đó hối hận. Hắn đối mặt với nàng thế nào, buông bỏ sự chấp niệm cũ, tham luyến sự ngưỡng mộ của nàng. Tình cảm chân thành của Lâm Thanh Dao như chiếc gai đ.â.m thâm tâm dơ bẩn của , khiến đối xử với nàng ngày càng lạnh nhạt.
Thực đám tiểu thư quyền quý phần lớn đều coi thường nàng, mỉa mai châm chọc đủ đường. từng quan tâm, cũng chẳng hề để ý. "Dù cũng cho nàng danh phận Nghiêm phu nhân," nghĩ, "Lâm Thanh Dao cũng nên thỏa mãn ."
Thế nhưng trong buổi yến tiệc , gặp Lạc Ngọc Kinh. Nỗi khao khát thuở thiếu thời khiến kìm lòng mà tìm đến cô . Khi đang thổ lộ tâm tình với Lạc Ngọc Kinh, trong đầu ngừng hiện lên hình bóng của Lâm Thanh Dao.
Hắn ngờ, Lạc Ngọc Kinh chỉ bình thản mà : "Nghiêm tướng, Nghiêm phu nhân vẫn đang ở nhà đợi ngài đấy." Ánh mắt cô quá đỗi bình thản, bình thản đến mức như thấu tâm tư đen tối trong lòng .
Đêm đó uống nhiều rượu, lao viện của Lâm Thanh Dao, ôm c.h.ặ.t lấy nàng. Thực chính cũng phân biệt nổi đang gọi "Kinh nhi" là "Thanh nhi". Chẳng cả, là ai cũng quan trọng.
Lâm Thanh Dao cuối cùng cũng phát hiện tình cảm của dành cho Lạc Ngọc Kinh, nàng hòa ly. Nghiêm Bắc Lục lúc mới hối hận. Không, nàng thể rời bỏ , nàng rõ ràng yêu đến thế cơ mà. Hắn giam lỏng nàng . Chỉ cần nàng ở bên cả đời, vẫn mất tất cả.
Lâm Thanh Dao c.h.ế.t, nàng uống t.h.u.ố.c tự sát. Chẳng cả, nghĩ, sống một đời, kiếp nhất định sẽ bù đắp cho nàng thật . Những gì đây cho nàng, kiếp nhất định sẽ trao tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/trong-sinh-doi-nay-khong-lam-the-tu-te-tuong-nua/8.html.]
Đột nhiên, tên hạ nhân hớt hải xông : "Lão gia, xong , xong !" Tim thắt , một nỗi bất an tràn ngập tâm trí.
"Chuyện gì?"
"Chỗ... chỗ ở của Lâm cô nương cháy !"
"Cái gì!"
"Lão gia, sai , nhưng mà... Lão gia! Lão gia ngài ?"
Hắn thậm chí kịp hết câu , trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất là chạy thật nhanh đến căn viện đó. "Lâm Thanh Dao, tại ? Tại chứ? Tại nàng rời bỏ một nữa? Ngay cả c.h.ế.t nàng cũng ở bên ?"
Lửa cháy ngút trời bao trùm lấy căn viện nhỏ. Hắn bất chấp sự ngăn cản của hạ nhân mà lao biển lửa, điên cuồng gào thét tên nàng, nhưng một ai đáp .
Đám hạ nhân lôi ngoài. Hắn bất lực căn nhà sụp đổ, một ngụm m.á.u tươi phun khỏi miệng.
"Lão gia! Lão gia!"
Hắn như còn thấy âm thanh nào nữa, chỉ cảm thấy như ai đó khoét một miếng thịt khỏi trái tim .
Ngày hôm , hạ nhân báo rằng căn viện thiêu rụi , chỉ còn sót t.h.i t.h.ể của Lâm Thanh Dao. Như rút mất linh hồn, phát điên chạy đến bên xác nàng. Một thiếu nữ rạng rỡ như thế, giờ trở thành một cái xác hồn. Rõ ràng ngày hôm qua nàng còn hứa sẽ gả cho mà.
Không, tin. Hắn tin Lâm Thanh Dao c.h.ế.t như . Phải , một cô gái kiên định như nàng, thể cam tâm tìm đến cái c.h.ế.t? Đó nàng, nhất định là nàng!
"Lão gia, chiều cao và vóc dáng đều khớp, đây đúng là Lâm cô nương ."
"Không thể nào, thể nào !"
Lâm Thanh Dao chẳng còn cứu ; nàng còn đưa t.h.u.ố.c mỡ cho ; nàng còn mong chờ lễ cưới mà... Lâm Thanh Dao rõ ràng vẫn còn yêu mới đúng chứ.
" mà..."
"Đi tìm ! Nàng c.h.ế.t , thể c.h.ế.t ! Tìm cho , tất cả tìm cho !"