Trọng sinh: đời này không làm thê tử tể tướng nữa - 9

Cập nhật lúc: 2026-02-23 17:09:30
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16.

Những ngày ở trấn Thanh Thủy, mới thực sự cảm thấy lòng bình lặng.

 

Lạc Ngọc Kinh giúp sắp xếp chu việc, từ cái xác thế , trận hỏa hoạn cho đến việc xóa sạch dấu vết. Trấn Thanh Thủy ở nơi hẻo lánh, những phong ba bão táp nơi kinh thành dường như chẳng còn liên quan gì đến nữa. Không t.h.u.ố.c giải, e rằng Nghiêm Bắc Lục cũng chẳng còn sống bao lâu.

 

Người dân trong trấn đều thuần hậu và nhiệt tình, cuộc sống của ở đây vô cùng vui vẻ. Lạc Thanh Dương vẫn như , cứ dăm bữa nửa tháng chạy đến chỗ .

 

Lúc bốc t.h.u.ố.c, giúp sắp xếp d.ư.ợ.c liệu; lúc nghiền ngẫm y thư, bên cạnh nghiên cứu binh pháp; khi bắt mạch cho bệnh, ngoan ngoãn một góc lặng lẽ dõi theo...

 

nhận tâm ý của , chỉ là gánh vác nổi chân tình . coi tình cảm của như một sự an ủi cho những thương tổn trong quá khứ, công bằng với .

 

Một ngày nọ, Lạc Ngọc Kinh đang múa kiếm giữa sân, kìm lòng mà thốt lên:

"Lạc Ngọc Kinh, đôi khi thật sự ngưỡng mộ chị. Chị giống như cánh đại bàng tung hoành giữa tầng , rạng rỡ và phóng khoáng. Còn chỉ như cánh chim yến nhỏ mái hiên. Giá mà thể như chị thì mấy."

 

Lạc Ngọc Kinh , nghiêm túc đáp lời:

"Nàng thì gì mà rạng rỡ chứ? Ta thấy dáng vẻ của nàng khi cứu chữa bệnh nhân, tập trung kiên định, còn rực rỡ hơn bất cứ thứ ánh sáng nào đời . Đại bàng sải cánh chim yến hiên, mỗi loài đều nét tuyệt vời riêng của nó.

 

Chưa từng ai quy định phụ nữ sống như thế nào cho đúng. Bất kể , chỉ cần thuận theo bản tâm là đủ. Những thể sống vì chính , bao giờ cũng là tỏa sáng nhất."

 

Sống vì chính .

 

So với việc trở thành bất kỳ ai khác, thà rằng cứ là chính .

 

thầm nghĩ:

 

Mùa xuân về, hoa nở rộ, Thanh Dao vẫn sẽ như dòng suối nhỏ, cứ thế lững lờ trôi về phía .

 

17.

Lạc Ngọc Kinh kể cho về những chuyện cũ của chị.

 

Lạc gia và Nghiêm gia vốn là thế giao, nên chị và Nghiêm Bắc Lục quen từ thuở nhỏ. nghĩa thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ chút tị hiềm. Họ cùng đến lớp, cùng chơi xuân, cùng thả hoa đăng và cùng ánh trăng cầu nguyện cho một tương lai đoàn viên viên mãn...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/trong-sinh-doi-nay-khong-lam-the-tu-te-tuong-nua/9.html.]

Nghiêm Bắc Lục khi dung mạo xuất chúng, khí chất thoát tục tinh thông thi thư, học thức và kiến giải sâu sắc. Đôi khi, dáng vẻ tú khi tập trung chép sách, tim chị cũng từng nhịp.

 

Có lẽ vì sinh trong gia đình võ tướng nên từ nhỏ chị thích múa đao luyện kiếm. Chị yêu tiếng gió rít khi lưỡi đao x.é to.ạc trung, yêu cảm giác quất roi thúc ngựa phi nước đại nghìn dặm, yêu cái ý chí hào hùng nơi chiến trận kim qua thiết mã, và yêu cả cảm giác thu trọn thứ tầm mắt giữa sa mạc bao la vô tận...

 

Thế nên, khi cha một nữa trận, chị theo ông. Chỉ khi giữa chiến trường thực thụ, chị mới thấu hiểu mạng sống con mong manh đến nhường nào, và mới trách nhiệm bảo vệ giang sơn gánh nặng . càng sợ hãi, lòng chị càng kiên định, kiên định với dòng m.á.u nóng bảo vệ sự bình yên cho một phương trời.

 

Cha chị tuổi ngày một cao, những vết thương cũ cũng bắt đầu tái phát, đôi tay cầm đao dần còn theo ý . Họ quân phản loạn vây hãm tại thung lũng Đông Hạ Thạch, sức khỏe của cha thể gượng thêm nữa, ông trút thở cuối cùng một đêm vắng.

 

Lúc lâm chung, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y Lạc Ngọc Kinh mà dặn : "Lạc gia quân, chỉ chiến t.ử, quyết đầu hàng."

 

Chị những binh sĩ đang đợi ngoài trướng chờ lệnh chủ soái. Gương mặt họ còn xanh rờn, non nớt, phong trần, vững chãi... Người của họ đều đang chờ, chờ họ bình an trở về nhà.

 

Đêm đó, cô thiếu nữ mười bảy tuổi bước một bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời. Chị khoác lên bộ giáp của cha, cầm lấy thanh đại đao của cha. Bộ giáp chút rộng, thanh đao cũng chút nặng so với chị. chị hề chùn bước, chị thể tướng sĩ, ánh mắt toát sự kiên định từng thấy.

 

"Trước khi mặt trời lặn ngày hôm nay, sẽ nhiều ngã xuống. cha , thê t.ử và con cái của các vẫn đang chờ, chờ các mang hòa bình về cho họ, chờ các mang hy vọng sống cho họ. Thế nên chúng lùi bước!

 

Tướng sĩ lệnh, nếu chiến t.ử, hãy lấy đó vinh dự, cầm đao của mà tiếp tục g.i.ế.c địch. Nếu đầu hàng, hãy coi đó là nỗi nhục của quân, hãy đích c.h.é.m đầu để tế cờ. Lạc gia quân, thà c.h.ế.t chiến trường, tuyệt đầu hàng!"

 

Trận chiến đó đ.á.n.h từ lúc bình minh đến khi hoàng hôn, dài đằng đẵng. Chị chẳng còn nhớ vung đao bao nhiêu , hạ bao nhiêu tên địch. Ánh nắng tàn như m.á.u nhuộm lên bộ giáp loang lổ vết thương. Chị còn phân biệt nổi là m.á.u của m.á.u của kẻ thù, thậm chí rõ vệt đỏ mắt là ráng chiều là huyết lệ. Chị chỉ rằng, họ thắng! Thắng !!!

 

Chị gục ngã xuống đất, tay vẫn ghì c.h.ặ.t thanh đại đao của cha quá cố.

 

Về , chị cũng chẳng nhớ qua bao nhiêu trận đ.á.n.h. Chị chỉ vùng đất chân ngày một rộng mở, chín châu thất lạc lượt trở về với cố thổ. Đôi khi ngước bầu trời, chị cũng nhớ về thiếu niên từng rung động năm nào.

 

Thế nhưng chị muôn cuốn sách, bước chân khỏi khuê phòng chật hẹp. Chị thấy tuyết đỉnh Ngọc Long, thấy cát vàng mịt mù ngoài vạn lý trường thành, thấy thảo nguyên bao la vùng Tề Bắc; thấy đại bàng tung cánh, thấy ngựa hoang phi nước đại, thấy khói thẳng giữa sa mạc và mặt trời lặn bên dòng sông dài...

 

Trái tim chị từ lâu trở thành một cánh đồng hoang dã mênh m.ô.n.g, và đôi mắt chị luôn hướng về một thế giới rộng lớn hơn thế nhiều.

 

Sau , chị trở về kinh thành. Trên triều đường, chị gặp Nghiêm Bắc Lục - mà chị từng dành tình cảm thuở thiếu thời. Nghe tin ý trung nhân, chị mỉm với một câu: "Chúc mừng".

 

Cuộc đời rực rỡ bao, tuyệt đối chỉ gói gọn trong một chút rung động tình cảm mà thể khái quát hết .

 

Loading...