Trọng sinh: đời này không làm thê tử tể tướng nữa - Ngoại truyện 2
Cập nhật lúc: 2026-02-23 17:11:03
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện 2: Lạc Thanh Dương - Kiếp
Thím Trương vỡ ối, tình hình cực kỳ khẩn cấp. A Bảo bảo hãy đến tìm Lâm đại phu ở Tế Thế Đường.
Chẳng kịp nghĩ ngợi gì, phi ngựa thần tốc đến đó. Hóa , nàng chính là Lâm đại phu.
Nàng vẫn giống như xưa, gầy gầy nhỏ nhỏ, chẳng hiểu lấy sức mà ngày nào cũng vác cái hộp t.h.u.ố.c nặng trịch . Lúc ôm ngang eo nàng đặt lên ngựa, thầm nghĩ: "Rõ ràng tự là đại phu mà ăn uống ít thế ?"
Ấy c.h.ế.t, giờ lúc nghĩ mấy chuyện ? Thím Trương còn đang đợi mà.
và A Bảo lo lắng đợi ngoài sân mãi, đến khi tin tròn con vuông mới thở phào nhẹ nhõm. đưa bánh ngọt cho A Dao, bận rộn nãy giờ chắc nàng mệt lắm . Thật dối đấy, bánh đó chẳng của tiệm Tụ Phương Trai , là tự đấy. Vốn định cho thằng nhóc A Bảo, nhưng trẻ con nhịn đói một bữa chắc cũng chẳng .
Này , Tiểu Bạch, mày mò qua đây gì? Chẳng lúc nãy mày ăn ?
A Dao mệt quá, mấy câu tựa lan can ngủ . xuống cạnh nàng, bế con mèo Tiểu Bạch trong lòng nàng chỗ khác.
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi, đừng để A Dao thức giấc."
……
bắt đầu ngày nào cũng chạy qua Tế Thế Đường, cốt để gặp nàng nhiều hơn. ở đó một gã cộng sự trông cái mặt là thấy ghét . Hắn cứ lén lút tìm cách đuổi . mà A Dao nhé. Tất nhiên tuyệt đối vì đưa bạc .
Hê hê, hết cách ? Có điều A Dao hình như nhớ cho lắm. Không , ngày rộng tháng dài mà.
……
Nghe bảo hoa đào ngoài thành nở, cùng A Dao ngắm. dắt ngựa ở đầu phố do dự mãi, chẳng mở lời thế nào. Ai dè, A Dao cũng định ngoài, thật đúng là duyên phận!
A Dao chỉ đ.á.n.h đó, võ công rèn luyện bao năm cũng chẳng để phí. Có điều, lỡ chân trượt ngã thật. A Dao lo lắng chạy phía . Cuối cùng nàng cũng nhớ , cái vết thương coi như ngã cũng đáng.
dò hỏi nàng về gã cộng sự đáng ghét , giọng điệu thì hình như nàng cũng chẳng ưa gì . Vừa về đến y quán, gã đó định lôi khỏi A Dao. Cái thằng nhóc , mà khó ưa thế ! ヽ(≧Д≦)ノ
……
Chị về , kể cho chị chuyện về A Dao. Chị mỉm bảo, dịp nhất định tới bái phỏng vị Lâm đại phu mới .
……
Thím Trương một bàn thức ăn để cảm ơn chúng , A Dao cũng đến. hồi hộp gương ngắm nghía, sợ chỗ nào chỉn chu. Chị trêu: "Chỉ là ăn cơm thôi mà, gì mà căng thẳng thế?"
Chị thì gì chứ, gặp thầm thương trộm nhớ, đương nhiên chải chuốt cho trai một tí .
Đến lúc A Dao mới là em trai Lạc Ngọc Kinh. Nàng trầm ngâm hồi lâu, dặn nếu thấy trong khỏe thì nhất định bảo nàng. Dẫu hiểu vì nàng thế, nhưng vẫn vui lắm, A Dao đang quan tâm kìa!
Tối đó A Dao uống quá chén, cứ liêu xiêu. Được , thật nàng say , là say đấy, là mắt cứ đảo điên thôi.
cõng A Dao về y quán. A Dao lúc say chẳng ngoan chút nào. Nàng rúc đầu cổ , thở ấm nóng phả lên cổ và vành tai ngứa ngáy hết cả tâm can.
chỉ cảm thấy ngứa ngáy thôi. Thế là, bảo A Dao đừng cựa quậy nữa.
A Dao hình như đang gặp ác mộng, thấy tiếng nàng thút thít nức nở, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm lưng . khẽ hát cho nàng bài hát mà ngày nàng từng hát cho núi...
"Cô nương ơi, chớ buồn đau.
Đường dài phía , nắng ấm mai .
Cô nương ơi, đừng lo chi nữa.
Chuyện cũ như mây, trôi theo ngọn gió.
Yêu cũng , hận cũng xong.
Nước chảy về đông, khi xuân tới."
Tình vương vấn, hận cũng tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-doi-nay-khong-lam-the-tu-te-tuong-nua/ngoai-truyen-2.html.]
Hoa rơi nước chảy, đợi trông..."
trả cho nàng sự dũng cảm mà nàng từng trao cho .
Về tới tiệm t.h.u.ố.c, cái gã đáng ghét định lôi A Dao khỏi . Ngươi mù , thấy A Dao đang ngủ say lắm ? nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, sang lôi gã đó sân.
và đ.á.n.h một trận. Cái gã đó ngợm chẳng mấy lạng thịt, căn bản là đối thủ của .
Ngày hôm , A Dao tỉnh dậy, thấy những vết thương mặt thì lo lắng vô cùng. Nàng vội kéo để bôi t.h.u.ố.c. Cái gã cũng la oai oái bảo cũng thương. Tuy mặt vài vết bầm, nhưng gã đó còn t.h.ả.m hơn nhiều. lựa những chỗ như bụng và lưng – mấy chỗ khó phát hiện mà đ.á.n.h.
Hì hì, nhóc con , đ.á.n.h thì đây kinh nghiệm đầy . Sao A Dao chẳng thèm đoái hoài gì đến ngươi thế ? Lêu lêu. ~( ̄▽ ̄~)~
……
Hoàng đế giao cho chị xử lý vụ dịch bệnh, cũng theo bên cạnh A Dao để phụ giúp nàng. A Dao việc lúc nào cũng vô cùng tận tâm. Khi nàng trị bệnh cứu , cả nàng như tỏa một vầng hào quang đặc biệt. Dù đối mặt với tình thế hóc b.úa đến , nàng vẫn thể dịu dàng mà kiên định bước trận chiến.
A Dao thấy chị giỏi. thấy A Dao cũng giỏi chẳng kém gì. A Dao chính là nhất đời .
……
hai ngày gặp A Dao. A Bảo cầm bức thư nàng để tìm đến chị . Lúc đó mới , cái gã khốn Nghiêm Bắc Lục giam lỏng A Dao.
Chúng theo những manh mối nàng để để tìm. Nghiêm Bắc Lục cáo già lắm, cứ đường vòng vèo mãi mới tới căn viện của nàng. Chẳng còn cách nào, đành dắt theo Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch cứ thế cúi đầu, đ.á.n.h theo những dấu vết A Dao để . Tiểu Bạch , coi như thiếu gia cầu xin mày, mày nhất định tìm A Dao nhé. Và Tiểu Bạch thực sự tìm căn viện giam giữ nàng. Giỏi lắm Tiểu Bạch, tối nay thiếu gia sẽ thêm thức ăn cho mày.
Chị sắp xếp sẵn một t.h.i t.h.ể thế cho A Dao, chị cũng phái đến cầm chân Nghiêm Bắc Lục. Nhìn bộ y phục thị nữ mắt, chị chút ngập ngừng: "Em chắc chứ? Định mặc đồ thị nữ để lẻn viện tìm A Dao thật ?"
chắc chắn chứ. Đã mấy ngày gặp nàng, tận mắt thấy nàng thì mới yên tâm . Đêm đó, A Dao tự tay đắp khăn trùm đầu cho cái xác . Nàng rũ bỏ quá khứ, sẵn sàng đón nhận một khởi đầu mới.
……
Chị tạm thời sắp xếp cho A Dao ở trấn Thanh Thủy. vẫn quấn quýt bên nàng như . Có thể thấy rõ là nàng vui vẻ hơn nhiều, nụ xuất hiện môi ngày một thường xuyên hơn. Thật quá, A Dao vốn dĩ nên nhiều như .
theo chị chiến trường . Lúc lâm hành, trao cho A Dao chiếc trâm ngọc mà tỉ mẩn suốt bấy lâu. thổ lộ lòng , nhưng A Dao đắn đo lâu, hề cho một câu trả lời.
Đến lúc chuẩn , nàng vẫn chạy đến tiễn, dặn nhất định cẩn trọng. A Dao tình cảm của , nhưng sự lo lắng trong ánh mắt nàng, hiểu chứ. A Dao ơi, nàng cần , cũng mà.
Sau đó, quân địch b.ắ.n trúng một mũi tên độc. dùng chút sức tàn cuối cùng để chờ bằng đến cứu viện. Trong những ngày hôn mê, mơ một giấc mơ.
mơ thấy cuộc đời đau khổ của A Dao, thấy chân tình, tự do, tình cảm và cả linh hồn của nàng chà đạp. cứu nàng, nhưng chẳng thể gì , chỉ trơ mắt nàng c.h.ế.t trong đau đớn.
Sau đó tỉnh , gặp A Dao mà hằng mong nhớ. Nàng trải qua những bi kịch đó. Ánh mắt nàng nhiệt liệt và rạng rỡ, cuộc đời nàng rực rỡ và tự do. ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
A Dao, nhớ nàng lắm. Thật may, thật may đó chỉ là một giấc mơ.
……
tiếp tục đ.á.n.h giặc. hỏi A Dao nguyện ý đợi . Nàng ấn chiếc túi thơm thêu xong lòng bàn tay :
"Lạc Thanh Dương, trái tim sẽ theo mà , nhưng bước chân của thì thể dừng ."
cất kỹ chiếc túi thơm trong n.g.ự.c, đó chính là tình yêu nàng dành cho . Nó là đôi cánh dịu dàng che chở, cũng là tấm hộ giáp mềm mại mà kiên định của đời .
……
Trận chiến kết thúc, thậm chí còn chẳng kịp về kinh, quăng hết việc cho chị lo liệu. tìm A Dao đây, chạy thật nhanh để kịp gặp nàng đúng ngày Thất Tịch.
A Dao ơi, đến với nàng đây! ✧ (ˊωˋ*)✧