Trọng Sinh: Quỳ Xuống Cầu Xin Bù Đắp Cho Á Thần Bị Xích - CHƯƠNG 1: THỨC TỈNH GIỮA CƠN ÁC MỘNG THỰC TẠI
Cập nhật lúc: 2026-04-02 20:59:12
Lượt xem: 0
Bóng tối trong gian linh phòng của Thổ Trung Đường quánh đặc như nhựa cây rừng, x.é to.ạc bởi mùi trầm hương rẻ tiền đang cố sức át thứ mùi tanh nồng kinh tởm của dịch độc và linh sương vấy đục. Ta mở mắt, linh đài chao đảo như trải qua một trận địa chấn nghìn năm. Cảm giác thực tại ập đến, nóng bỏng và đau đớn đến xé lòng. Ta bàng hoàng nhận nhục đang đè nặng lên một hình hài gầy guộc, rệu rã . Tư thế , sự nhục nhã ... đang xâm lược Thủy phủ của trong hình thái của một con dã thú còn tính .
Dòng linh sương vấy đục mang theo ma tính bạo ngược của vẫn còn đang cuồn cuộn đổ nơi thâm nghiêm nhất của – vị Á thần cao quý vốn cai quản dòng sông Cái xanh trong. Trong khoảnh khắc , tiếng gào thét trong lòng vang dội đến mức tưởng như linh cốt sắp nổ tung.
"Trời cao mắt, bắt tỉnh giấc đúng lúc đôi tay đang chà đạp tàn nhẫn nhất?"
Trái tim thắt , nghẹt thở trong nỗi hối hận muộn màng khi cảm nhận nhục của đang co giật từng hồi sự xâm lăng của Thổ căn cương mãnh của .
Chàng đó, một tiếng rên rỉ, chỉ tiếng hít thở dồn dập và đứt quãng hòa cùng tiếng xích sắt loảng xoảng nền đá lạnh lẽo. Ta lập tức rút thể vẫn còn đang cương mãnh của , hành động đột ngột khiến nhục nảy lên một nhịp yếu ớt đổ ụp xuống như một cánh hoa sen vùi dập giữa cơn bão dữ. Ta dậy, chân tay bủn rủn, xuống đôi bàn tay – đôi bàn tay của kẻ luyện võ luôn miệng chuyện "Nhân - Nghĩa" nay nhầy nhụa hắc dịch và m.á.u thần đỏ thắm.
Ta . Trọng Nhân của ... đó, diện mục phi, nhục rách nát hệt như một chiếc bao bố cũ vứt bỏ giữa vũng bùn ô uế. Tứ chi quặt quẹo, những sợi gân mạch chính bẻ gãy rũ rượi. Ánh nến leo lét rọi lên cổ , nơi chiếc vòng bằng huyền thiết thô kệch đang siết lấy yết hầu thanh mảnh. Đó là Huyền Thiết Thú Chế Ấn – món pháp bảo trấn thú cổ xưa mà tàn nhẫn dùng để khóa c.h.ặ.t thần tính của , biến vị thần cứu thế thành một súc nô nhơ nhuốc mang danh "Khinh".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/trong-sinh-quy-xuong-cau-xin-bu-dap-cho-a-than-bi-xich/chuong-1-thuc-tinh-giua-con-ac-mong-thuc-tai.html.]
Sợi xích trong suốt nối từ chiếc vòng cổ quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay , tỏa luồng linh quang vàng óng lạnh lẽo. Mỗi nhịp thở hụt hẫng của là một sợi xích sắt va chạm sàn đá, phát những âm thanh khô khốc như tiếng nhạo báng của phận. Ta điên cuồng giật đứt sợi dây , dùng bộ tu vi hành Thổ dày nặng để nghiền nát chiếc vòng cổ nhục nhã, nhưng hễ động ý niệm, pháp bảo bùng phát lân tinh, siết c.h.ặ.t lấy thực đạo vốn cháy sạm vì ma dịch của .
Bên ngoài, vẫn giữ gương mặt lạnh ngắt như tảng băng trôi nghìn năm, đôi mắt hổ phách một gợn sóng để che giấu sự vụn vỡ đang gào thét bên trong linh phủ. sâu thẳm trong huyết mạch, đang quỳ lạy, tự m.ó.c m.ắ.t để thấy t.h.ả.m trạng mà chính gieo rắc. Ta khẽ khàng dịch chuyển bước chân, định tiến gần để nâng dậy, để lau dòng dịch nhầy đang rỉ từ cửa ải Lục cung thủy triều đang run rẩy của .
ngay khi nhích tới, đôi mắt đột ngột mở .
Không sự bao dung của một vị thần, tia sáng thủy khí dịu dàng của thuở ban sơ. Trước mắt lúc chỉ là sự lạnh lẽo thấu xương, một vực thẳm thăm thẳm của sự căm hận và tuyệt vọng tột cùng. Chàng nghiến c.h.ặ.t hai hàm răng vốn bẻ trật khớp, nỗ lực đến mức huyết đen rỉ nơi kẽ lợi, nhưng tuyệt nhiên phát một tiếng van xin. Thần tính bất khuất của tỏa như một luồng thủy khí thanh khiết cuối cùng, kiên quyết bài xích sự thương hại dối trá từ kẻ đeo xích cho .
Ta run rẩy vươn bàn tay vốn đầy vết chai sạn , khao khát chạm gò má tái nhợt, xoa dịu vết sẹo nhục nhã nơi cổ . ... vị thủy thần cao quý của , giờ đây co rúm theo bản năng. Chàng dùng tứ chi yếu ớt, bò lóp ngóp, khó nhọc kéo lê nhục tan nát góc tối hẻo lánh nhất của gian linh phòng. Chàng , ánh mắt cảnh giác cao độ hệt như một loài ác quỷ đang chờ đợi để ban phát thêm những trận t.r.a t.ấ.n và lăng nhục mới.
Sợi xích tơ hồng căng , cứa lòng bàn tay đau đớn đến tận tâm can. Ta c.h.ế.t lặng giữa gian phòng đầy mùi t.ử khí, thương đang run rẩy trong cũi sắt của thực tại, nhục căng phồng lên vì chứa đựng quá nhiều dịch độc uế tạp mà cưỡng ép phun . Cảm giác ấm áp từ nụ hôn trong giấc mộng chuộc tội chợt tan biến, nhường chỗ cho vị đắng chát của ma chì nóng chảy đang thiêu đốt lương tri .
Lòng đau đớn tự hỏi, những đêm cuồng loạn lầm lạc đó, khi đ.á.n.h mất lý trí và nhân tính, chính đôi tay nhét miếng ngọc bội hoa sen – di vật định tình thiêng liêng của mẫu – nơi sâu thẳm và nhục nhã nhất của nhục để gì, để giờ đây kỷ vật hóa thành ngục tù ký sinh, biến vị thần sông thanh sạch thành một bồn chứa ma dịch rách nát gót chân ?