Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 15: Đánh không lại thì chạy

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:05:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cốc cốc, cốc cốc!”

 

“Ai đấy?”

 

Vương Học Quân phắt dậy, vội vàng đưa tay quệt ngang khóe mắt, chỉ sợ bên ngoài thấy dáng vẻ lóc của .

 

“Là bà nội của đây, cái thằng ranh con , mau mở cửa .”

 

Vương Học Quân lật đật chạy mở cửa. Ngô Màu Bình giật lùi hai bước về phía giường sưởi. Từ ngày cô về dâu đến nay, đây là đầu tiên bà nội chồng đích bước chân phòng hai vợ chồng, quả thực khiến khỏi e dè, sợ hãi.

 

Cánh cửa khép , Vương Học Quân và Ngô Màu Bình ngỡ ngàng khi thấy Tô Thanh mang vẻ mặt đầy bí ẩn, cẩn thận đặt gói đồ trong n.g.ự.c lên giường sưởi. Trên tay bà còn cầm theo một chiếc bình sữa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

“Còn thộn đấy gì, đưa Đào Đào đây cho , cho nó b.ú sữa.”

 

“Bà nội, bà... bà gì cơ ạ?”

 

Hai vợ chồng vẫn thoát khỏi trạng thái sững sờ. Nằm mơ họ cũng dám nghĩ, giữa đêm hôm khuya khoắt thế , bà nội ôm hai hộp sữa bột và bình sữa sang tận phòng cho chắt. Đó là sữa bột đấy, thứ hàng khan hiếm tiền chắc mua , giá cả còn đắt đỏ hơn cả sữa mạch nha!

 

“Cái đồ ngốc nghếch , cháu chắt sắp lả vì đói mà hai cứ trơ đấy mở miệng kêu ai . Cái bà già là địa chủ Hoàng Thế Nhân mà ăn thịt vợ chồng . Mau đưa Đào Đào đây, trời đ.á.n.h còn tránh bữa ăn. Cái sinh linh bé bỏng mà xót xa, cứ như sắp đứt đến nơi . Đợi đến lúc nó bề gì, xuống suối vàng , đêm nào nó cũng về gõ cửa phòng hai cho xem.”

 

Ngô Màu Bình và Vương Học Quân mắng cho sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, biến đổi liên tục như tắc kè hoa.

 

Lúc nãy ở trong gian, Tô Thanh học hỏi vô cùng chăm chỉ. Thế nhưng, khi thực sự bế đứa trẻ tay, ruột gan bà khỏi đ.á.n.h lô tô. Chủ yếu là vì bé Đào Đào trông tiều tụy quá đỗi, gầy gò ốm yếu đến mức khiến xót xa.

 

Đặc biệt là khi con bé mở to đôi mắt chớp chớp, nút sữa cái ực cái ực, Tô Thanh cứ nơm nớp lo sợ con bé bỗng dưng bay lên c.ắ.n một cái.

 

Bình sữa 120ml chỉ nhoáng cái cạn sạch. Tiểu nha đầu dường như vẫn thèm, cái miệng nhỏ xíu cứ chu chu mút mát, khiến Vương Học Quân và Ngô Màu Bình mà xót xa đứt ruột.

 

“Cứ , , , hai chỉ thôi ? Chút phúc phần của nhà họ Vương hai trôi hết . Những lời khắc cốt ghi tâm ? Tỉ lệ pha nước với sữa tuyệt đối nhầm lẫn. Bà già lặn lội chợ đen nhờ mua giùm, tốn ngót nghét cả trăm đồng bạc đấy. Khoản tiền đều là tiền của chú Bảy các , nhớ mà chăm nom thằng Thiết Trụ nhiều hơn, thế mới là lẽ .”

 

Sau khi Tô Thanh rời , Ngô Màu Bình hai hộp sữa cùng bé Đào Đào đang ngủ say giường sưởi, những giọt nước mắt thi lã chã tuôn rơi. sực nhớ lời răn đe của bà nội ban nãy, cô vội vã lau khô dòng lệ.

 

“Đừng nữa. Chẳng bà nội dặn là từ mai sẽ cho em mỗi ngày ăn một quả trứng gà, lúc nào hầm canh thịt sẽ phần em uống nhiều hơn . Chắc chắn em sẽ mau ch.óng sữa thôi. Còn chỗ sữa bột , nhất định cất giấu cho kỹ, tuyệt đối để ai phát hiện.”

 

“Em hiểu , Học Quân . Chỉ riêng ân tình của bà nội đêm nay, em nguyện ghi lòng tạc cả đời .”

 

“Ai mà chẳng cảm kích tấm lòng của bà chứ!”

 

Sáng hôm , Tô Thanh thức dậy từ tinh mơ. Bà gom hơn chục quả trứng gà đưa cho Chu Xuân Hà đem luộc. Lũ trẻ trong nhà mỗi đứa phần một quả, Tôn Quế Anh đang bụng mang chửa và Ngô Màu Bình thiếu sữa cũng một quả.

 

Thâm tâm bà trong nhà đều thưởng thức trứng gà, ngặt nỗi cả nhà chỉ vỏn vẹn năm con gà mái già. Có vắt kiệt sức đẻ lửa cũng chẳng đủ chia cho cả một đại gia đình đông đúc nhường .

 

Thế nên bà đành nghĩ một hạ sách: cho ăn luân phiên. Hôm nay đến lượt nhà bác Cả, ngày mai sang nhà chú Hai... Cứ xoay vòng như , ai cũng sẽ đến lượt bồi bổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-15-danh-khong-lai-thi-chay.html.]

 

Vừa bà cụ thông báo quyết định , cả gia đình như ong vỡ tổ, reo hò mừng rỡ. Ngoại trừ nhà chú Ba mang vẻ mặt thấp thỏm, lo âu, những khác đều vui mừng mặt.

 

Bữa sáng no nê, Tô Thanh tay phe phẩy chiếc quạt nan, thong thả dạo bước khắp thôn. Dưới gốc hòe già đầu làng phiến đá lớn, nơi dăm ba bà lão lười biếng trạc tuổi bà thường tụ tập tán dóc, coi như một trạm thu thập tình báo thu nhỏ.

 

“Nhà cái bà già họ Vương ngày nào cũng ngửi thấy mùi thịt, chẳng đang toan tính âm mưu gì đây?”

 

“Nghe đồn cô con dâu góa bụa của nhà đó từng lấy chồng lính, chắc mẩm là đang nhòm ngó tiền t.ử tuất của chứ còn gì nữa. Con liệt sĩ thì trợ cấp ít.”

 

Khúc Lai Đệ đồng việc, liền hừ lạnh một tiếng, hạ giọng thì thầm: “Nói cho mà , cái con đàn bà bám đuôi thằng Vương Hải Dương về đây, tưởng bở vớ mỏ vàng chắc. Con đó nếm mùi thủ đoạn hành hạ khác của em dâu . Nhớ hồi cái thằng ranh con đen nhẻm, phiền phức đó mới về, chao ôi, trông t.h.ả.m hại nhường nào. Cứ bây giờ mà xem, đến cái quần cộc t.ử tế cũng chẳng mà mặc, tội nghiệp kìa!”

 

“Gớm, bà cứ như thật . À, còn hóng tin , thằng Vương Hải Dương mắc tày đình quân đội nên thủ trưởng mới ép gả cho cô góa phụ đấy. Các bà thử nghĩ xem, nếu nó tài giỏi thực sự thì thủ trưởng chả giới thiệu cho dăm bảy cô tiểu thư đài các nhà quan chức chứ? Các bà bảo phân tích thế ?”

 

tinh mắt thoáng thấy bóng Tô Thanh đang lững thững bước tới, vội vã hiệu: “Suỵt! Khẽ cái mồm thôi!”

 

“Sợ cái quái gì, dăm ba cái chuyện thối tha nhà họ Vương thì ai mà chẳng rõ như ban ngày. Xùy, cái bà già chọc tức suýt c.h.ế.t nghẹn hai gan đụng cái lông chân của , ha ha ha. Nghe cô giáo Vương còn xúi giục nhà đó chia gia tài nữa kìa, ....... Á!”

 

Chữ "" còn kịp tuôn hết, Tô Thanh giáng một cú tát như trời giáng "Chát" một tiếng đầu Khúc Lai Đệ và cô em họ Khúc Hương cạnh. Hai chị em nhà cùng lấy chồng chung một thôn, xưa nay chẳng thiếu những màn lưng bà.

 

“Tô Thanh, cái con mụ già c.h.ế.t tiệt , bà dám đ.á.n.h ? là chị dâu của bà đấy!”

 

“Ối chao, hóa là chị dâu cơ đấy. Mắt mũi kèm nhèm, tai nặng, cứ tưởng là con chuột nhắt trốn gầm giường nhà thằng Bảy nhà đang rỉ rả cơ. Chứ ngoài rành rẽ chuyện vợ chồng thằng Bảy đến thế?”

 

“Bà c.h.ử.i ai là chuột nhắt hả? Tô Thanh, cái con mụ già... ”

 

già thì ? Sinh lão bệnh t.ử, ai chẳng c.h.ế.t. Bà c.h.ế.t thì hóa thành yêu tinh ngàn năm ? đ.á.n.h bà là để đòi công bằng đấy, đ.á.n.h cho cái mồm mép tép nhảy của bà chừa cái thói lê đôi mách . Sống từng tuổi đầu mà mồm miệng thúi hoắc, nhà nghèo rớt mồng tơi chẳng cái bỏ bụng mà cứ thích đ.á.n.h hít hà mấy chuyện hôi hám của nhà khác. Không hổ còn thêu dệt, năng linh tinh. Bà cho nhà chúng thì còn lọt tai, đằng ... nhắc cho Khúc Lai Đệ và Khúc Hương nhớ, thằng Bảy nhà mới phục viên, quyết định điều chuyển của cấp còn . Mấy bịa đặt thế là x.úc p.hạ.m danh dự quân nhân, gieo rắc tin đồn nhảm đấy. Liệu hồn vác đơn lên ủy ban xã kiện cho mọt gông trong tù bây giờ!”

 

Vừa c.h.ử.i, Tô Thanh dùng quạt nan gõ binh binh đầu hai . Đánh xong, buông thêm vài câu đe dọa gót bước thẳng. Thân cô thế cô, mắng nhiếc cho sướng miệng là , dại gì mà lao xô xát. Bà tự lượng sức đ.á.n.h , thượng sách vẫn là chuồn lẹ.

 

Bảo lực lượng bước nhanh về nhà, bà vội vã đóng c.h.ặ.t cổng sân.

 

Khúc Lai Đệ và Khúc Hương đời nào chịu nuốt trôi cục tức . Bị Tô Thanh tát thẳng tay mặt bao nhiêu bà bạn già, chẳng khác nào lột trần thể diện của họ ném xuống đất mà chà đạp.

 

“Ối làng nước ôi, ông trời ơi là ông trời! Thân già từng tuổi đầu mà còn đ.á.n.h đập giữa thanh thiên bạch nhật, sống nổi nữa đây! Bà con làng xóm chứng lấy công bằng cho với!”

 

“Con trai ơi, con ? Con mặt thì con đ.á.n.h c.h.ế.t mất thôi, con ơi là con! ~”

 

Khúc Hương khác với Khúc Lai Đệ, bà sinh năm con trai, nên đủ can đảm để phân bua một trận sống mái với Tô Thanh. Chỉ tiếc là cái con mụ Tô Thanh c.h.ế.t tiệt chẳng hiểu chân cẳng nhanh nhẹn đến thế, chớp mắt một cái chạy biến thấy tăm .

 

“Chuyện quyết thể bỏ qua dễ dàng thế . Chị đợi đấy, em về gọi xử lý. Hôm nay chịu đòn oan, nếu lột mảng da của con mụ Tô Thanh thì em thề .”

 

Khúc Lai Đệ mắt vằn tia m.á.u đỏ sòng sọc, nghiến răng trèo trẹo rít lên: “Phải, những lột một lớp da của mụ , mà còn bắt mụ dập đầu tạ . Dập đến khi nào bà đây hả mới thôi, bằng đừng hòng dậy.”

 

 

Loading...