Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 5: Nam phụ thâm tình bậc nhất
Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:05:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi Chu Xuân Hà rời , Tô Thanh nhẩm những lời . Ừm, hợp với hình tượng nhân vật, chút sơ hở nào.
Là lớn tuổi nhất nhà, bà thể đường hoàng tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi. Dọn dẹp phòng ốc xong xuôi mà mùi ẩm mốc vẫn hết, bà bảo Chu Xuân Hà đem hết chăn đệm ngoài phơi nắng, còn thì ôm chiếc ghế đẩu gỗ nhỏ cửa nhà chính phe phẩy chiếc quạt nan.
Nhà họ Vương đông mà phòng ốc thì chật chội. Những năm mùa màng bội thu, nhà còn dư dả chút lương thực, cộng thêm tiền trợ cấp của Vương Hải Dương, đáng lẽ đủ để cất vài gian nhà khang trang.
Chỉ tiếc là bà cụ Vương chịu. Đồ rơi túi bà thì còn lâu mới chịu nhả , đòi tiền của bà còn khó hơn cả lấy mạng bà .
Tô Thanh quanh căn nhà họ Vương. Lụp xụp, ẩm thấp. Không chỉ cánh cửa mục nát t.h.ả.m hại, mà ngay cả mái tranh nóc nhà cũng chuyển màu đen kịt. Mùa hè thì còn gắng gượng mà ở , chứ đến mùa đông, tuyết dày đè sập mái nhà thì khéo c.h.ế.t cóng.
Tuy nhiên, xây nhà thì lý do chính đáng, việc cứ để từ từ tính .
Quãng nửa buổi chiều, đám trẻ con nhà họ Vương cắt cỏ lợn trở về. Đi theo Cúc Hương – con gái của cả Vương Bảo Quốc là một đám lít nhít. Đứa trẻ cuối cùng đang ôm bó cỏ lợn chính là Phó Thiết Trụ, con trai riêng của Chu Xuân Hà.
Và đây cũng chính là nam phụ, kẻ chung tình bậc nhất với nữ chính trong tương lai.
Theo nguyên tác, Phó Thiết Trụ từ nhỏ sống ở nhà họ Vương chịu đủ đắng cay tủi nhục. Mẹ hèn nhát, chẳng tiếng gì trong nhà. Lấy Vương Hải Dương bao nhiêu năm cũng chẳng sinh mụn con nào, coi khinh. Thậm chí Vương Hải Dương dần dà cũng sinh lòng ác cảm với cô.
Gia đình vốn êm ấm, sống chung với gia đình cha dượng, cuộc đời của Thiết Trụ chìm trong khổ cực kể xiết. Mãi cho đến khi nữ chính vô tình giúp đỡ một , bé xem cô như vị cứu tinh của đời . Cậu bán mạng kiếm tiền cho cô, dâng hiến mối quan hệ cho cô, thậm chí còn giao cả mạng sống cho cô.
Tốc độ quạt trong tay Tô Thanh càng lúc càng nhanh.
Đám nhà họ Vương suốt ngày cãi vã ỏm tỏi, ai cũng sợ khác chiếm phần hơn. Sau khi Thiết Trụ ăn phát đạt, từng bọn họ bâu như đỉa đói hút m.á.u, dùng đạo đức để thao túng .
Đáng tiếc , khi đó trở thành một kẻ cực đoan tàn nhẫn, tay đối phó với nhà họ Vương chút nương tình. Bà cụ Vương mất sớm nên may mắn thoát nạn, nhưng những còn thì kẻ c.h.ế.t, kẻ tàn phế, bóc lịch trong tù, chẳng ai kết cục .
Bà mải chìm trong suy tư mà hề đám trẻ con xong việc kéo chạy về phía nhà bếp. Cúc Hương ngoái đầu bà nội một cái, sợ bà nổi giận nên vội đuổi bọn trẻ , còn thì chui tọt bếp phụ giúp.
Thiết Trụ cùng Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo bao lâu thì mon men . Mùi thức ăn từ trong bếp bay thơm nức mũi, khiến mấy đứa trẻ thèm thuồng rỏ dãi.
“Này, đây nào, qua chỗ bà.”
Tô Thanh khẽ vẫy chiếc quạt nan, đám trẻ con hoảng sợ, đồng loạt lùi một bước.
“........”
Bà đáng sợ đến thế cơ ???
Bà thò tay túi móc mấy viên kẹo, đặt lên lòng bàn tay khẽ vẫy đám trẻ.
“Đại Bảo, dẫn mấy em đây.”
Thấy đồ ngon, đôi mắt Đại Bảo sáng rỡ. Thằng bé lấy mu bàn tay quệt ngang dòng nước mũi chạy tót . Ở nhà họ Vương, mấy thằng nhóc tì thi thoảng vẫn lén xin bà cố cho đồ ngon. Đây là đặc ân dành riêng cho chúng.
Tô Thanh chia cho mấy đứa chắt mỗi đứa một viên kẹo. Đến lượt Thiết Trụ, bé cứ cúi gằm mặt, nhút nhát dám bước tới.
“Đại Bảo, đưa viên kẹo cho chú Thiết Trụ. Cháu là lớn, ai ức h.i.ế.p các em và chú Thiết Trụ, cháu bảo vệ nhé.”
“Cháu nhớ bà cố.”
Đại Bảo vỗ n.g.ự.c cái bộp, cái m.ô.n.g trần cũn cỡn lắc la lắc lư bước đến mặt Thiết Trụ. Nó bóc viên kẹo nhét tọt miệng chú.
Cậu bé bỗng dưng nhét viên kẹo miệng, ánh mắt chút ngơ ngác. Thấy Tô Thanh mỉm với , liền vội vàng cúi gầm mặt, tay nắm c.h.ặ.t đường chỉ quần, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-5-nam-phu-tham-tinh-bac-nhat.html.]
Đám trẻ tuy nhận sự thiên vị đặc biệt của bà cụ, nhưng cũng chỉ là khi nào tâm trạng bà vui thì mới cho chút đỉnh.
Còn những thứ khác á, đừng mơ.
Đại Bảo năm nay năm tuổi, một đứa trẻ lớn ngần mà vẫn cứ tồng ngồng chạy rông khắp nơi, lớn thì phớt lờ, trẻ con thì cho là chuyện thường tình.
Nhìn bộ dạng trần trụi của mấy đứa chắt, Tô Thanh quả thực thẳng.
Không chỉ riêng bọn chúng, mấy đứa cháu gái đang tuổi mới lớn mỗi khi khỏi nhà cũng còng lưng cụp vai, nơm nớp sợ ngoài ngó.
Nghĩ đến những mảnh vải vụn tìm thấy trong phòng, Tô Thanh chợt nảy một ý.
Trong bếp, Chu Xuân Hà xào xong món đậu cô ve xào thịt khô và trứng xào hẹ. Cô thêm một nồi canh mướp nấu rau xanh. Nồi canh chế từ nước xào thịt, nên khi dọn bát, bề mặt vẫn nổi lên một lớp váng mỡ óng ánh.
“Thím Bảy nấu ăn thơm quá.”
“Có thịt thì nấu gì chẳng ngon. Cúc Hương nhóm lửa to lên một chút, nấu thêm nồi canh khoai lang dầm với hấp một nồi bánh bột ngô là thể dọn cơm .”
“Dạ.” Cúc Hương ném thêm một nắm củi bếp, tay kéo bễ ngừng nghỉ. Ánh lửa bập bùng soi rọi khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú của Cúc Hương.
Vương Bảo Quốc và Tiền Mạch T.ử bốn con. Cô con gái lớn Cúc Anh lấy chồng. Cậu thứ hai Vương Học Phong và thứ ba Vương Học Quân đều yên bề gia thất. Cúc Hương thì đính hôn từ sớm với một thanh niên lính, chỉ chờ xuất ngũ trở về là đám cưới.
Chính vì vị hôn phu cũng là lính nên Cúc Hương một thiện cảm tự nhiên với Chu Xuân Hà.
“Thím Bảy, cháu thấy Thiết Trụ gầy gò mà nhút nhát quá, cứ khác xa với bạn bè đồng trang lứa. Chú Bảy bảo em từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, lẽ... em sống cùng thím ạ?”
Nhắc đến con trai, sống mũi Chu Xuân Hà chợt cay xè.
“Ừ, hồi đó suất cho nhà theo bộ đội, nhưng bố chồng của thím sợ thím đưa con sẽ bỏ mặc ông bà, nên nhất quyết cho thím mang Thiết Trụ theo. Từ đó, tháng nào thím cũng gửi tiền về nhà, chỉ mong ông bà đối xử với Thiết Trụ. Ai ngờ lũ cầm thú chẳng bằng con , chúng nó đày đọa con thím nông nỗi .”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cúc Hương há hốc miệng ngạc nhiên, nhận hỏi nhiều, chạm đến nỗi đau của thím.
“Cháu xin thím, cháu nên hỏi chuyện .”
Chu Xuân Hà mỉm , vội lau hàng nước mắt. “Ây dào, gì . Nay thím gả nhà họ Vương, gặp chồng, thím tin chắc rằng phúc phần của con thím vẫn còn ở phía !”
Vương Cúc Hương: “........”
Thím nhận đang cái gì ???
Đang giữa độ hè, công việc đồng áng tuy nhiều, nhưng chỉ độ nửa tháng nữa là bước vụ gặt hối hả. Khi thì vất vả vô cùng, thanh niên trai tráng khỏe mạnh cũng tróc vẩy.
Đến giờ tan , các xã viên tranh túa về nhà. Cậu ba Vương Vệ Đông nhân lúc ai để ý liền lẻn đầu làng. Đợi bao lâu, vợ là Lưu Ái Quân đạp xe về tới.
Trong cả nhà họ Vương, chỉ duy nhất Lưu Ái Quân là công ăn việc đàng hoàng. Nhà đẻ của cô vốn bố kế toán đại đội, chỉ duy nhất một mụn con gái nên cưng chiều hết mực. Sợ con gái lấy chồng chịu thiệt thòi, nhà đẻ liền nhờ chạy vạy cho cô một chân kế toán ở xưởng giấy trấn.
Gả cho Vương Vệ Đông, cô sinh ba gái hai trai. Có công việc, con cái, sống lưng cô lúc nào cũng thẳng tắp, cứng cỏi. Mỗi tháng nộp cho nhà mười lăm đồng, giữ bảy đồng tiêu riêng, cuộc sống quả thực vô cùng tự tại, ung dung.
“Vợ về đấy , mệt em?”
Lưu Ái Quân đẩy mạnh chiếc xe đạp Vương Vệ Đông, lạnh lùng lên tiếng: “Đừng giở ba cái trò nịnh bợ vô ích nữa. Tối nay liệu mà lời , nhất quyết đòi bằng bà cụ cho chia nhà ở riêng.”