Ngón tay cầm điện thoại của trắng bệch.
Là một lách tự do, phần lớn thời gian đều ở nhà, chỉ cầu sự thanh tịnh.
Thế nhưng Chị Lưu , giống như một thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g thời kỳ mãn kinh, sẵn sàng nổ tung cuộc sống của bất cứ lúc nào.
trả lời tin nhắn nữa.
Nói lý với loại chẳng khác nào đàn gảy tai trâu, nó những hiểu mà còn húc cho một bùn.
cửa, mở cửa thử.
Chị Lưu đang cửa nhà bà , chống nạnh, khuôn mặt đầy thịt đang lườm nguýt .
Dưới chân bà , con ch.ó Poodle xích đang tè bậy tủ giày của .
Thấy ngoài, bà đắc ý hừ một tiếng, ánh mắt đó như : Thế chịu nổi ?
Kịch còn ở phía nhé.
lạnh lùng bà một cái, đóng cửa.
Khoảnh khắc đó, sợi dây mang tên "nhẫn nhịn" trong lòng đứt đoạn.
Sáng sớm ngày thứ hai, đ.á.n.h thức bởi tiếng khoan điện ch.ói tai.
Âm thanh ngay sát bên tai, như thể mũi khoan đang khoan thẳng óc .
bật dậy, đồng hồ, sáu giờ rưỡi sáng.
Lao cửa, qua mắt mèo ngoài.
Chồng của Chị Lưu , một gã đàn ông mặc áo may ô, đầy thịt ngang, đang cầm máy khoan bê tông, điên cuồng khoan mặt tường bên cạnh tủ giày nhà .
Bụi tường rơi lã chã, phủ đầy lên tủ giày của .
giật phăng cửa .
"Các gì ?
Sáng sớm ngày gây rối trật tự ?"
Chị Lưu đang bên cạnh c.ắ.n hạt dưa chỉ đạo, thấy , vỏ hạt dưa trực tiếp nhổ chân .
"Ôi, tỉnh ?
Xin nhé, bức tường nhà ẩm, sửa sang chút."
"Đây là tường chung, sửa thì sửa, cô quản nổi ?"
Chồng bà dừng tay, liếc , máy khoan trong tay vẫn tải, phát tiếng kêu vù vù đe dọa.
"Tiểu Khương , điều.
Cái tủ giày nếu cô nữa, tháo xuống giúp cô đem củi đốt."
Khiêu khích trắng trợn.
Họ căn bản sửa tường, mà là đang ghê tởm.
lấy điện thoại định báo cảnh sát.
Chị Lưu một tay gạt phăng điện thoại của , điện thoại rơi xuống đất, màn hình nứt một đường.
"Báo cảnh sát cái gì?
Xích mích láng giềng cảnh sát quản nổi ?"
"Hơn nữa, con trai quen với trưởng đồn công an lắm, cô báo thử xem?"
Bà tiến gần một bước, thở đầy mùi tỏi phả mặt .
"Khương Ninh, cảnh cáo cô cuối, tầng , là quyết định."
"Cái tủ giày rách của cô chắn đường tài lộc nhà , tối nay biến mất, sẽ khiến cô sống nổi trong khu ."
nhặt điện thoại lên, vết nứt màn hình, lửa giận trong lòng đó tắt lịm.
Thay đó là một sự bình tĩnh cực độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-tri-hang-xom-ao-tuong-suc-manh/chuong-2.html.]
Đó là sự lạnh lẽo khi thất vọng về nhân tính.
cãi với họ, cũng nhặt vỏ hạt dưa đất lên.
chỉ họ sâu sắc một cái, nhà, khóa trái cửa phòng.
Quay bàn việc, bản thảo thành màn hình máy tính, đột nhiên thấy tẻ nhạt vô cùng.
Căn nhà là do vất vả tích cóp tiền mua , mỗi một góc trang trí đều dốc hết tâm tư.
từng tưởng rằng nơi là bến đỗ bình yên của .
bây giờ, nơi trở thành l.ồ.ng giam của .
Chỉ cần cặp vợ chồng còn ở đối diện, cuộc sống của vĩnh viễn đừng hòng yên .
Bán nhà?
Ngay lúc , điện thoại rung lên một cái.
Là một bạn Môi giới lâu ngày liên lạc đăng tin vòng bạn bè.
"Cần gấp nguồn nhà!
Không cần ánh sáng, cần kết cấu phòng, chỉ cần diện tích lớn, cách âm !
Khách trả thẳng!
Gấp!"
chằm chằm dòng trạng thái đó, trong đầu đột nhiên loé lên một ý nghĩ điên rồ.
Không cần ánh sáng?
Chỉ cần diện tích lớn?
Nhà là tầng một kèm tầng hầm kiểu căn hộ thông tầng, tuy ánh sáng bình thường nhưng diện tích tuyệt đối đủ lớn.
bấm ảnh đại diện của Môi giới , gửi một tin nhắn.
" một căn, tầng một, kèm tầng hầm, tổng diện tích 160 mét vuông."
"Tuy nhiên, một yêu cầu đặc biệt đối với mua."
Môi giới trả lời ngay lập tức: "Yêu cầu gì?
Chỉ cần nhà thế chấp, khách hàng đều thể thương lượng!"
nhếch môi, nhập một dòng chữ khung đối thoại.
"Người mua là ' xã hội', càng hung dữ càng , nhất là kiểu...
thể trấn giữ nhà cửa ."
Lúc Môi giới dẫn đến xem nhà là buổi tối hôm đó.
Gia đình Chị Lưu đang bày bàn ăn lẩu ở hành lang, mùi than củi, mùi cừu nồng nặc cả lối .
Thấy Môi giới dẫn qua, Chị Lưu cố ý duỗi dài chân chắn lối .
"Ồ, dẫn xem nhà ?
Nhà phong thủy , ở đây gặp xui xẻo thôi."
Bà xỉa răng giọng mỉa mai.
Đi theo Môi giới là một gã đàn ông đầu trọc mặc áo phông đen bó sát, cổ đeo sợi dây chuyền vàng lớn.
Hắn đeo kính râm, hình xăm nguyên 1 con rồng cánh tay kéo dài tận mu bàn tay.
Nghe thấy lời Chị Lưu , gã đầu trọc dừng bước, chậm rãi tháo kính râm .
Đó là một đôi mắt âm hiểm như chim ưng, khóe mắt còn một vết sẹo cũ dữ tợn.
Hắn cúi đầu cái chân đang duỗi của Chị Lưu , khóe miệng nở một nụ khiến nổi gai ốc.
"CHỊ À, cái chân nếu nữa, thể giúp bà c.h.ặ.t quách ."
Giọng khàn khàn, mang theo một mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Chị Lưu sợ đến mức rùng một cái, miếng thịt cừu đũa rơi xuống quần, nóng đến mức bà kêu oai oái.