Trưởng công tử hôm nay hỏa tá tràng sao? - Chương 24.1
Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:26:00
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vũ Văn Phất sững sờ Tạ Hoài Cẩn thong dong bước đến án thư. Dưới ánh mắt soi mói của , khẽ mỉm , tỉ mỉ gấp gọn tờ hòa ly.
Đôi tay trắng ngần, thanh mảnh với những khớp xương rõ ràng của nam nhân trông cũng ôn hòa, nhã nhặn như chính con . Đầu ngón tay khẽ dừng nơi vết m.á.u ấn tay, mơn trớn một cách nhẹ nhàng.
Vũ Văn Phất bất giác rùng , một cảm giác lạnh sống lưng trào dâng. Bản năng mách bảo gã nên rời khỏi nơi ngay lập tức. vì tâm trí còn đang vướng bận chuyện khác, ý định đó chỉ thoáng qua vụt tắt.Hắn nhanh ch.óng gạt thái độ kỳ lạ của đối diện, hớn hở :
— Ba nghìn binh mã cứ để Mặc Du thu xếp, tìm Trinh Trinh đây. Tạ Hoài Cẩn, hợp tác vui vẻ!
Tạ Hoài Cẩn đáp lời. Vũ Văn Phất ngẩng lên thì thấy đang nâng niu đặt tờ hòa ly tráp gỗ. Dáng vẻ trân trọng thành kính đến mức khiến cảm thấy quỷ dị.
Da gà tay Vũ Văn Phất nổi hết cả lên. Thấy Tạ Hoài Cẩn im lặng, gã định đẩy cửa bước thì giọng ấm áp của vang lên từ phía :
— Mấy ngày , dường như nhắc với ngươi về một chuyện hỷ.
Vũ Văn Phất nhíu mày: — Lão già Vũ Văn Thư đột t.ử ?
Tạ Hoài Cẩn khẽ gõ nhẹ ngón tay lên hộp gỗ sơn đỏ: — Chưa.
— Thế thì thiên hạ gì còn chuyện hỷ nào nữa. Trừ phi ngươi đang đến chuyện của Trinh Trinh, đó mới thực là đại hỷ. — Vũ Văn Phất nở nụ đắc ý.
Trong thư phòng vang lên một tiếng thở dài, giọng Tạ Hoài Cẩn vẫn điềm nhiên như cũ. Vị công t.ử áo trắng như tuyết mở lá thư đặt mặt Vũ Văn Phất để gã rõ từng chữ, bình thản nhắc chuyện ba tháng .
— Từ Doanh từng với nhận Như Trinh nghĩa . Lúc đó đồng ý, nhưng hứa sẽ lên quan phủ giúp Như Trinh xóa bỏ nô tịch. Ba tháng qua mặt ở phủ, nàng quyết tâm ly hôn chắc chắn là chuyện từ đó. Khi , nàng chỉ cầu xin đúng một việc.
Chàng dừng một chút, khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc trắng ngón cái, ôn tồn tiếp: — Vũ Văn Phất, ngươi thử nghĩ xem, nếu Từ Doanh rời khỏi Tạ phủ... thậm chí rời khỏi Trường An, thì giờ Như Trinh đang ở ?
Nói đoạn, Tạ Hoài Cẩn im lặng, khẽ ngước mắt lên.
Sắc mặt Vũ Văn Phất biến đổi thất thường: — Ý ngươi là... nàng mang theo Như Trinh bỏ trốn ?
Tiếng nắm tay siết c.h.ặ.t kêu răng rắc. Giọng Vũ Văn Phất đột ngột lạnh thấu xương, gương mặt gã hằm hằm sát khí như bão tố sắp sửa giáng xuống. Tạ Hoài Cẩn buồn đính chính, thản nhiên mở một quyển sách đang dở từ ba tháng xem.
Vũ Văn Phất trấn tĩnh cơn thịnh nộ, thái độ của Tạ Hoài Cẩn mà nhíu mày: — Ngươi tìm ?
Trời sắp tối, gió thổi mang theo ẩm của đất. Chàng trải phẳng trang sách, đáp khẽ: — Tại tìm?
Vũ Văn Phất thanh niên thanh cao như gió mát trăng thanh mặt bằng ánh mắt khó hiểu. Gã bao giờ thấu Tạ Hoài Cẩn, hợp tác với cũng chỉ là chuyện cực chẳng . Trước đây gã cứ ngỡ Tạ Hoài Cẩn cũng chút tình ý với nàng tỳ nữ , ngờ lúc bình thản đến thế.
Ánh mắt đào hoa của Vũ Văn Phất dịu đôi chút, gã còn vui buồn thái quá mà án thư đòi một lời hứa: — Vậy nếu tay, Tạ Hoài Cẩn, yêu cầu ngươi can thiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/truong-cong-tu-hom-nay-hoa-ta-trang-sao/chuong-24-1.html.]
Chàng thanh niên áo trắng nhẹ, nhắc : — Chỉ cần Thế t.ử tổn thương phu nhân của , Tạ mỗ tự nhiên sẽ quản chuyện bao đồng.
Vũ Văn Phất nhẹ lòng hơn hẳn, gã hỏi thẳng: — Đến giờ ngươi vẫn gọi nàng là phu nhân, mặc kệ cho nàng rời ?
Tạ Hoài Cẩn chỉ một câu lửng lơ: — Thiên hạ rộng lớn là thế...
Vũ Văn Phất hiểu ý tứ sâu xa đó, liếc một cái vội vã rời tìm tung tích Như Trinh.
Lúc , Mặc Du mới lặng lẽ tiến báo cáo: — Thưa công t.ử, nhóm của phu nhân rời Trường An từ hai ngày . Nàng hạ d.ư.ợ.c của Chúc Nhất và Chúc Nhị nên tin tức chậm trễ. Khi công t.ử đang đường về kinh nên hai bên lạc mất tin .
Tạ Hoài Cẩn khẽ rủ mi mắt: — Cứ để đó .
Chàng vội xem ngay mà tiếp tục lật trang sách. Mãi đến khi trời tối hẳn, mưa ngoài hiên tạnh, mới cầm lấy xấp giấy Mặc Du dâng lên. Đêm , ánh đèn dầu leo lét, trong thư phòng chỉ còn vang lên tiếng lật giấy sột soạt.
Thực , ban đầu Từ Doanh định hạ d.ư.ợ.c Chúc Nhất và Chúc Nhị. Xét cho cùng, nàng cảm thấy cần thiết che giấu hành tung quá mức. Nàng để một tờ hòa ly để Tạ Hoài Cẩn tiện lên quan phủ cắt đứt quan hệ, kèm theo một bức thư ngắn rõ ngọn ngành, chỉ trừ chuyện của tướng quân Vệ Nhiên.
Nàng nghĩ những việc cần quá rõ ràng. Nàng chuẩn tiền thưởng cho các tỳ nữ trong sân, sắp xếp chỗ ở mới cho họ, chỉ giữ Linh Sương, Linh Nguyệt, Như Trinh và Tiểu Trản.
Như Trinh chắc chắn sẽ theo nàng. Từ Doanh rõ tại hôm ở phủ Thế t.ử, Như Trinh cùng , nhưng kể từ đó, đêm nào Như Trinh cũng nắm tay nàng mới ngủ .
Còn Tiểu Trản, nàng còn thiết như mà luôn giữ lễ tiết. Từ Doanh đỡ nàng dậy, nhẹ nhàng hỏi về gia cảnh. Tiểu Trản kể về quá khứ đau thương khi cha bán vì nghèo khó.
— T chủ t.ử sắp rời khỏi đây. Ta cản , nhưng xin hãy mang nô theo. — Tiểu Trản nức nở, quỳ sụp xuống.
Từ Doanh nửa quỳ xuống đỡ lấy nàng, trìu mến : — Sao hở chút là quỳ thế ? Ta gọi ngươi đến là để hỏi ý kiến ngươi mà.
Nàng giải thích rằng theo nàng sẽ vất vả, còn che chở như ở Tạ phủ. Tiểu Trản kiên quyết rời. Nàng nhắc ơn cứu mạng của Từ Doanh trong đám cháy nhiều năm về — chuyện mà chính Từ Doanh cũng quên mất.
— Chủ t.ử cứu mạng nô hai . Dù chịu khổ, nô cũng cùng .
Từ Doanh mủi lòng ôm Tiểu trản lòng: — Đừng gọi là chủ t.ử nữa. Sau hãy gọi là tỷ tỷ, như Như Trinh . Từ nay, và Như Trinh sẽ là gia đình mới của ngươi.
Khi Linh Sương tìm đến, Từ Doanh đang thu dọn trang sức. Linh Sương khuyên nàng nên ẩn nấp hành tung và nhắc lời dặn của phu nhân quá cố về mối thâm giao giữa Tạ Hoài Cẩn và Vệ đại tướng quân.
— Ý tỷ là chúng nên âm thầm tìm Vệ tướng quân ? — Từ Doanh hỏi.
Linh Sương gật đầu, cho rằng phận nữ nhi xa nhiều hiểm nguy, tìm một chỗ dựa vững chắc là điều cần thiết. Từ Doanh đồng ý và quyết định thêm một bức thư nữa cho Tạ Hoài Cẩn.
Nàng chợt nhận , lẽ Vệ tướng quân chính là một quân bài trong cuộc giao dịch giữa phu nhân và Tạ Hoài Cẩn. Nếu , phu nhân thể ép một như cưới nàng? Trước đây, nàng quá ngây thơ .
Ngày rời Trường An, trời cao trong xanh. Tiểu Trản mang rượu t.h.u.ố.c đến cho hai hộ vệ. Nàng lấy cớ là ngày sinh nhật của để mời uống rượu mừng. Cuối cùng, cả hai đều uống cạn, để mặc cho đoàn lặng lẽ rời trong nắng sớm.