VỀ NHÀ ĂN TẾT, TÔI BỊ LỪA GẢ CHO NGƯỜI ÂM - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-03 14:56:01
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Dĩ Văn, gia chủ đời của nhà họ Ôn – danh gia huyền học lừng lẫy.

 

Dù ông qua đời khi mới ba mươi tuổi, vẫn phù hộ nhà họ Ôn suốt năm mươi năm yên cho đến tận bây giờ.

 

Nhà họ Ôn vững vàng ở vị trí một trong giới huyền học, tất cả đều nhờ ông.

 

Và ông cũng chính là đối tượng âm hôn của .

 

Có lẽ vì tên ông xuống, sợi dây đỏ mới ngừng nóng rực, còn giận dỗi nữa.

 

nhẹ nhàng vuốt ve sợi dây, như đang dỗ dành, đưa tờ giấy cho đàn ông trung niên.

 

Ông to đến mức đuôi mắt hằn lên mấy nếp nhăn.

 

Nhớ lúc ông cầm căn cước của xem kỹ, hẳn là khi đó xác định xong ngày tháng năm sinh của .

 

Bát tự của vốn dĩ đặc biệt, từ khi còn nhỏ thể thấy những thứ u ám sạch sẽ, hơn nữa còn cực kỳ dễ những thứ âm tà tìm đến quấn lấy.

 

Dĩ nhiên, cũng chính vì trở thành đối tượng vô cùng thích hợp để kết âm hôn.

 

Năm đó, nhà họ Ôn bằng cách nào bát tự của , trực tiếp tìm đến tận nhà, hứa sẽ đưa cho cha một triệu tệ, đổi lấy việc kết với vị gia chủ qua đời của họ.

 

Nhà họ Ôn việc đường đường chính chính hơn nhiều, điều lợi hại đều rõ ràng, hề giấu giếm nửa lời.

 

Thế nhưng cha coi như thấy những điều bất lợi kín đặc tờ giấy trắng , ánh mắt chỉ dán c.h.ặ.t con một triệu tệ sáng rực mặt.

 

Một đứa con gái đổi lấy một triệu tệ, trong mắt họ quả thật là món hời quá lớn.

 

Huống chi phía còn hai chị gái.

 

Ở vùng quê , con gái vốn dĩ chẳng xem là điều gì quý giá.

 

Vì thế, khi mới mười tuổi đầu, mơ mơ hồ hồ gả trong một cuộc âm hôn như .

 

Mãi về mới , đó Ôn Dĩ Văn hề chuyện .

 

Anh chuyện xong thì nổi giận đùng đùng, tất cả những liên quan đều xử theo gia quy.

 

Chỉ tiếc hôn ước thành, ai thể đổi nữa.

 

cũng mặt : thêm một “thầy” huyền học kề cận bên , từ đó cũng cần sợ những thứ dơ bẩn bám theo nữa.

 

Thế nhưng vẫn hận cha .

 

Dù mối hôn sự mang đến cho là phúc chứ họa, thì cũng thể che lấp hành vi “bán con gái” trơ trẽn của họ.

 

3

 

Khoảng hơn mười một giờ đêm, toa tàu tắt đèn từ lâu.

 

cũng buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu, .

 

Đến khi cảm nhận cổ tay bỗng lạnh buốt, lạnh đến mức rùng một cái, mới mơ màng tỉnh .

 

đang nhắc .

 

Tỉnh nữa, cả toa tàu đổi khác .

 

Những dãy ghế vốn biến mất, hai bên cửa sổ đều dán những chữ Song Hỷ to tướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ve-nha-an-tet-toi-bi-lua-ga-cho-nguoi-am/2.html.]

 

Ánh đỏ mờ mịt tỏa xuống từ những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo trần.

 

Phía đầu toa, đặt một chiếc án thờ, đó một bài vị.

 

Ở xa quá, .

 

Trước bàn thờ cũng dán chữ Song Hỷ, treo những quả cầu hoa đỏ rực, còn cả một bức ảnh đen trắng.

 

Người trong ảnh mang nụ quỷ dị đến rợn .

 

Nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống vài độ trong nháy mắt, lạnh đến mức tay chân tê cứng.

 

Một luồng ấm áp từ phía truyền tới, giống như đang ôm lấy .

 

thấy, vẫn , Ôn Dĩ Văn đang ở đó.

 

Có lẽ tỉnh đầu tiên, nhưng trong toa vẫn còn vài khác.

 

Khoảng hơn hai chục hành khách, cùng đàn ông trung niên và đứa bé .

 

Người biến mất mất đến bốn phần năm, khiến toa tàu lập tức còn chật chội như .

 

cũng vì thế mà càng thêm âm u, rợn tóc gáy.

 

“Đây… đây là ?” Một hành khách mở mắt thấy cảnh liền hoảng loạn hét lên, hồn vía như bay mất.

 

Một nữ sinh còn thét lên ch.ói tai, màng nhĩ đau nhói.

 

Tiếng thét cũng đ.á.n.h thức hết .

 

Ai nấy đều mặt mày tái mét, quanh đầy kinh hãi, bởi bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng cũng sẽ sợ đến dựng tóc gáy.

 

Thử nghĩ xem, bạn đang ngủ tàu, tỉnh dậy thì phát hiện phần lớn tàu biến mất, bản đang ở một nơi giống hiện trường hôn lễ, nhưng bài vị và di ảnh… thể sợ chứ.

 

đặc biệt để ý động tĩnh của đàn ông trung niên.

 

Ông tỉnh là đảo mắt quanh liên tục, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

 

bỗng nảy một ý nghĩ, liền nhẹ tay nhẹ chân vòng lưng ông .

 

ghé sát tai ông , nhỏ giọng hỏi: “Ông đang tìm ?”

 

“A—!” Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, đàn ông trung niên sợ đến mức ngã lăn khỏi ghế.

 

là đồ nhát gan.

 

Gan chút xíu thế mà cũng dám chuyện đó.

 

“Cô… cô!” Ông trợn tròn mắt chỉ , lắp bắp hỏi, “Sao cô vẫn như thế ? Chẳng … chẳng áo cưới ?”

 

Cô dâu ký khế ước đúng là sẽ áo cưới trong hôn lễ.

 

vốn tên thật của .

 

Nghĩ đến đây, chút tò mò: nếu Ôn Dĩ Văn mặc áo cưới thì sẽ trông thế nào nhỉ?

 

Chỉ tiếc cũng , với hiệu lực của cái khế ước , e rằng chẳng thể ràng buộc gì.

 

Loading...