「Phía ? Có cái gì ạ. Chị ơi, chị đói quá nên sinh ảo giác ?」
lúc , từ hai đầu con hẻm đột nhiên lao hai chiếc xe tải nhỏ, chặn chúng ở giữa.
Cửa xe kéo , mười mấy gã đàn ông tay lăm lăm ống thép nhảy xuống.
Lần diễn tập.
thể thấy tia m.á.u lạnh lẽo trong mắt chúng, cả những vết gỉ sét ống thép nữa.
Hàng thật giá thật.
Gã cầm đầu vết sẹo mặt gằn: 「Đại tiểu thư, nhị tiểu thư Lâm gia đều ở đây cả . Tốt lắm, hốt trọn một mẻ luôn. Có chi năm mươi triệu tệ để mua mạng hai đứa mày đấy.」
Năm mươi triệu tệ?
Giá trị con thấp thế từ bao giờ ?
Không đúng.
Đây mới là sát cục thực sự!
sang Lâm Niệm: 「Đồng bọn của cô ?」
Lâm Niệm sợ hãi ôm c.h.ặ.t vỉ trứng lòng: 「Em quen họ mà! Chị ơi, hình như họ là !」
「Nói thừa.」
xoay cổ một cái, rút côn nhị khúc từ thắt lưng .
「Nghe đây, bất kể cô thuộc tổ chức nào, giờ chúng là châu chấu buộc chung một sợi dây. Không c.h.ế.t thì vứt vỉ trứng xuống, cùng mở đường m.á.u mà thoát .」
Lâm Niệm lắc đầu: 「Không ! Trứng bỏ! Đây là để bánh kem cho mà!」
Gã mặt sẹo mất kiên nhẫn: 「Ra tay!」 Mười mấy tên xông tới.
lao lên nghênh chiến.
Vút!
Côn nhị khúc múa kín kẽ hở.
Chát!
Tên đầu đ.á.n.h trúng thái dương, ngã gục ngay tại chỗ.
chỉ một .
Phía là sơ hở.
Hai gã to con vòng lưng , giơ cao ống thép. 「Cẩn thận!」
Lâm Niệm đột nhiên động thủ.
Tay cô vẫn còn xách hai vỉ trứng, chỉ dùng chân.
Một cú đá xoay .
Rầm! Rầm!
Hai gã to con bay như diều đứt dây, đập mạnh tường, dính c.h.ặ.t đó rơi xuống nổi.
Hai vỉ trứng thì vẫn vững như bàn thạch.
sững sờ. Đây chính là truyền thuyết... dùng trứng ngự địch ?
Trận chiến trong ngõ hẻm bùng nổ.
và Lâm Niệm lưng tựa lưng.
「Hai tên bên trái!」 hét lớn.
「Rõ!」
Lâm Niệm một cước đá bay một tên, thuận tay dùng cái túi nilon đựng trứng trùm lên đầu một tên khác kéo mạnh một cái.
Tên đó ngạt thở ngã lăn đất.
Phối hợp cực kỳ ăn ý.
Cứ như thể chúng từng cùng huấn luyện đây .
Năm phút , đất la liệt .
Gã mặt sẹo cách đó xa, tay cầm một con d.a.o găm đang khống chế một bà lão ngang qua.
「Đứng im hết! Đứa nào động đậy tao đ.â.m c.h.ế.t bà già !」
Đê tiện.
Đây là thủ đoạn căm ghét nhất.
dừng động tác, thở dốc.
「Thả bà . Người ông là chúng .」
Tay gã mặt sẹo run rẩy: 「Bớt nhảm ! Đá chìa khóa xe qua đây! Còn con nhỏ , bỏ vỉ trứng xuống! Trông ngứa mắt quá!」
Lâm Niệm ngoan ngoãn đặt vỉ trứng xuống đất.
「Đừng kích động. Đại ca, gì từ từ .」
chằm chằm tay gã mặt sẹo.
Khoảng cách mười mét.
Tầm phóng d.a.o của hiệu quả, nhưng nguy cơ thương con tin.
Xác suất thành công là 30%.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/vi-doi-pho-voi-thien-kim-that-toi-luyen-thanh-dac-chung-ket-qua-co-ta-chi-biet-di-cho-heo-an/chuong-07.html.]
Không thể đ.á.n.h cược.
Ngay lúc đang giằng co, Lâm Niệm đột nhiên chỉ tay lưng gã mặt sẹo hét lớn: 「Ba! Sao ba ở đây!」
Gã mặt sẹo theo bản năng đầu .
Ngay trong khoảnh khắc , cổ tay rung lên.
Một tia hàn quang lóe lên.
Con d.a.o phi trúng phóc cổ tay gã mặt sẹo.
「A!」
Con d.a.o găm rơi xuống đất.
Bà lão nhân cơ hội đó bỏ chạy.
Lâm Niệm lao tới như một con báo săn, tung một đ.ấ.m sấm sét bụng gã mặt sẹo.
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Mắt gã mặt sẹo suýt nữa lồi cả ngoài, quỳ thụp xuống đất nôn mửa.
Trận chiến kết thúc.
tới, rút con d.a.o phi chùi áo gã mặt sẹo.
「Ai phái ông tới?」
Gã mặt sẹo lóc t.h.ả.m thiết: 「 mà! Đơn hàng nhận mạng! Nói là đối thủ cạnh tranh...」
Lại là cái cốt truyện cũ rích .
Tiếng còi cảnh sát vang lên.
kéo Lâm Niệm: 「Đi thôi. Cảnh sát đến sẽ khó giải thích lắm.」
Dù là phòng vệ chính đáng nhưng trang quá nhiều, giải trình sẽ phiền phức.
Lâm Niệm nhặt vỉ trứng lên, kiểm tra một lượt.
「Vỡ mất một quả . Tiếc quá mất.」
Chúng leo lên chiếc xe địa hình của .
Trên xe. Bầu khí chút tế nhị.
lái xe, Lâm Niệm qua gương chiếu hậu.
「Cú đá lúc nãy khá đấy.」
Lâm Niệm hì hì : 「Chị ơi, cái côn của chị múa ngầu thật đấy. Dạy em với ?」
「Muốn học ?」
「Dạ .」
「Nói cho , cô rốt cuộc là ai.」
Lâm Niệm thu nụ , thở dài một .
「Chị ơi, em thực sự là Lâm Niệm mà. Mấy chiêu lúc nãy là ông nội Lưu ở trong làng dạy cho em đó. Ông bảo con gái ở bên ngoài học cách tự bảo vệ . Hình như đây ông là huấn luyện viên võ thuật.」
Ông nội Lưu?
Cao nhân ẩn thế ?
Về mặt logic thì cũng thông đấy.
vẫn giữ sự hoài nghi.
Quay về Lâm gia.
Lâm Quốc Đống và Triệu Nhã Lan đang cuống cuồng như đống lửa.
Thấy chúng trở về trong bộ dạng nhếch nhác, Triệu Nhã Lan suýt chút nữa ngất xỉu.
「Chuyện gì thế ? Đánh ?」
Lâm Niệm giơ vỉ trứng lên: 「Mẹ, gì ạ. Gặp mấy kẻ cướp trứng gà, con và chị đ.á.n.h đuổi . Tiếc là vỡ mất một quả.」
Cướp trứng gà?
Lâm Quốc Đống vết m.á.u , khóe miệng giật giật.
「Cướp trứng gà mà dùng đến d.a.o ?」
quăng côn nhị khúc lên bàn .
「Không cướp trứng gà. Là thuê sát thủ g.i.ế.c .」
kể vắn tắt đầu đuôi sự việc.
Sắc mặt Lâm Quốc Đống lập tức trở nên u ám và đáng sợ.
「Thật là vô lý! Dám động đến con gái của Lâm Quốc Đống ! Lão Lý cái đồ rùa rụt cổ đó, thật sự tưởng dám đụng lão chắc?」
Hóa là đối thủ cạnh tranh thương trường.
Lâm Quốc Đống nhấc điện thoại: 「Alo, lão Trương, tung hết mấy tin bẩn của tập đoàn Lý thị . , ngay bây giờ. Còn nữa, cắt đứt chuỗi cung ứng vốn của tụi nó. tụi nó phá sản ngày mai.」
Bá khí.
Thế mới giống một chủ tịch chứ.
ghế sofa, cả gia đình .
Lâm Trạch đang xoa rượu t.h.u.ố.c cho .
Dù thương, nhưng cứ khăng khăng đòi xoa cho bằng .