Thấy cứ im, đành đưa tay dìu : "Cậu xem, gầy đến mức nào ."
Nhẹ vô cùng, dìu dậy một cách dễ dàng. Cảm giác như chỉ một bộ xương bọc trong lớp da. Thẩm Tư Hành mượn lực của để dậy, gì, chỉ ngoan ngoãn cúi đầu. Có lẽ đang tự đ.á.n.h giá bản xem đúng như lời . Có lẽ sự đói khát và những trận đòn roi suốt bao năm khiến suy nghĩ của trở nên chậm chạp.
Thẩm Tư Hành suy nghĩ một lúc, khẽ cúi đầu với : "Vẫn , lúc còn gầy hơn."
Giọng điệu đầy vẻ tủi . Nghe mà tim thắt , chua xót vô cùng. Rồi thấy ướm hỏi: " đói."
"Đi bệnh viện khám xong, ăn gì cũng mua, ?" vô thức dùng tông giọng dỗ dành trẻ con. "Còn nữa, đầu đau ?"
Thẩm Tư Hành gật đầu, : "Đau, nhưng đói hơn."
dìu đầu hẻm bắt xe, lòng thôi xót xa. Ở Thẩm Tư Hành, bao giờ thấy sự oán hận đối với phận. Điều đó khiến lầm tưởng rằng lớn lên trong tình yêu thương nên mới oán trách, cực đoan. Vì , thật khó thể tưởng tượng một bước từ những tăm tối thể bao dung và dịu dàng đến thế.
Trong lúc Thẩm Tư Hành kiểm tra, trung tâm thương mại gần đó mua quần áo cho . Khi thanh toán, trợn tròn mắt. Một khoản chi một nghìn tệ, hiện lên điện thoại thành một triệu tệ.
lẩm bẩm ngơ ngác: "Điện thoại ma ."
Nhân viên bán hàng lướt qua, thành tâm khen ngợi: "Mẫu mã quá, đầu thấy loại tiền đấy."
Hóa trong mắt khác, chi tiêu của vẫn bình thường. đoán là khi đến thế giới , tiêu dùng đều đổi tỉ lệ. 1:1000. Mới ban nãy còn mạnh miệng nuôi dư dả, giờ hơn ba nghìn tệ tiền viện phí của tiêu tốn của hơn ba triệu tệ.
Mặt biến sắc. Thẩm Tư Hành thấy, ánh mắt run nhẹ: " đau, khám nữa." Nói đoạn, định nhét hồ sơ và đơn t.h.u.ố.c tay cô y tá.
vội nắm lấy tay , kéo ngoài. Vừa mắng: "Cậu cái gì thế? Ốm mà gặp bác sĩ, tu thành tiên ?"
Trong lòng thấy hả hê. Trước đây là mắng , từ nay về sẽ mắng hết. Người đang kéo bỗng dừng khựng .
"Sao thế?"
Tinhhadetmong
Thẩm Tư Hành lí nhí: "Đói."
"Bây giờ đưa ăn, nhưng bác sĩ bảo ăn đồ thanh đạm, dễ tiêu . Một lúc cũng ăn quá nhiều."
Thẩm Tư Hành đáp, ngạc nhiên . Chỉ thấy cúi đầu, chằm chằm túi t.h.u.ố.c đang cầm tay. Ngay lúc còn đang thắc mắc thì đột ngột ngẩng đầu . Đôi mắt đầy vẻ dò xét, chớp mắt một cái:
"Uống t.h.u.ố.c ." Rồi quàng cái túi cổ tay .
?
nhấc cái túi lên, buồn bực: "Người bệnh là cơ mà."
Thẩm Tư Hành mặt đổi sắc, đưa tay sờ vết thương băng bó: " bệnh, đói." Giọng điệu đáng thương hết mức thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/vi-em-da-tung-den/chuong-2.html.]
suýt chút nữa thì gật đầu đồng ý với . " đưa ăn, nhưng bác sĩ dặn..." lặp các lưu ý một nữa.
Chẳng Thẩm Tư Hành lọt tai chữ nào , xong, lườm một cái thật sắc: "Đồ l.ừ.a đ.ả.o." Chắc cảm thấy đủ uy h.i.ế.p, còn nhe răng dọa: "Không cho cơm ăn, ăn thịt cô luôn."
Không ăn no đúng là ảnh hưởng đến trí tuệ thật, Thẩm Tư Hành bây giờ trông ngốc nghếch vô cùng. nhịn , rút điện thoại "tách tách" chụp liền ba kiểu.
"Không bảo là cho ăn, nhưng chúng từ từ, đúng ? Bây giờ ăn lung tung là đau dày đấy."
Thẩm Tư Hành nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng thấy cũng lý. Anh bèn lấy túi t.h.u.ố.c từ cổ tay về, tự cầm lấy.
3.
Xưa Phiếu Mẫu giúp Hàn Tín "một bữa cơm ngàn vàng", nay Cố Minh Hy định nghĩa thế nào là "một bữa cơm ngàn vàng".
Cái tỉ lệ c.h.ế.t tiệt , thứ Thẩm Tư Hành đang ăn cơm, mà là vàng ròng.
chỉ gọi cho hai bát cháo và hai cái màn thầu.
Vẻ mặt Thẩm Tư Hành lúc đó là oán hận khôn nguôi.
thẳng, ánh mắt cứ do dự liếc phía bên ngoài.
" , dưỡng dày cho ."
"Lần sẽ mua cho ."
Vừa dứt lời, Thẩm Tư Hành lập tức thu hồi tầm mắt, đôi mắt sáng rực chằm chằm . Giống hệt một chú cún con đang đợi chủ nhân câu "khai cơm".
đưa một tay hiệu: "Ăn ."
Hiện trường thể dùng bốn chữ "gió cuốn mây tan" để hình dung.
thật sự hiểu nổi, Thẩm Tư Hành mà gặp lịch thiệp trầm , so với mắt quả thực chẳng liên quan gì đến .
Tính toán thời gian thì gặp là chuyện của ba năm .
Ba năm , Thẩm Tư Hành gặp cơ duyên to tát thế nào mà sự đổi lớn đến ?
thu dòng suy nghĩ, bộ dạng ăn ngấu nghiến của mà khỏi đau lòng. Những lời định cứ xoay vần nuốt ngược trong. Thôi bỏ , ngày tháng còn dài, sẽ dạy .
rút khăn giấy đưa cho Thẩm Tư Hành. Anh áp hờ lên miệng một cái vứt , đó chằm chằm, thốt ba chữ: " vẫn đói."
nảy một kế: "Cậu ngoan ?"
Anh đầy vẻ kỳ quặc, chẳng mấy do dự chịu khuất phục vì thức ăn: "Ngoan. Cô bệnh thì bệnh, cãi."