Vì Sao Thiếu Gia Lại Như Thế? - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-11-30 08:23:06
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đang suy nghĩ, ngoài cửa vang lên tiếng động. Ta vội nhắm mắt lại, vờ vẫn tỉnh.
Có mấy người vào trong kho củi, bọn chúng chuyển lên một chiếc xe ̉i có vẻ rất lớn. Khi bị ném lên xe, cảm nhận được trong xe còn có những người khác đang nức nở.
Xe cửa đóng lại, dưới bóng đèn mở mịt mở mắt .
Lúc mới phát hiện ở trong xe đa phần đều là các cô gái bị trói lại.
đa phần đều ngủ mê, giống như lúc mới bị kim đâm.
Ta cảm giác được sức lực của mình dần khôi phục, mặc dù vẫn có sức ném phi tiêu.
thấy cách xa có một cô gái đang tỉnh ́o, chính là cô ấy đang khóc ̣n ngào.
Ta khẽ gọi cô ấy, hiệu cô ấy nhích qua đây.
Cô ấy nhích đến phía , mới nói: "Cô cởi giày của , đập gót giày ."
Mặc dù cô gái hiểu nhưng vẫn làm theo.
Mặc dù tay bị trói hành động tiện lắm, nhưng cô ấy vẫn có thể cởi giày của .
Vào giây phút gót giày đập xuống sàn, một lưỡi d.a.o nhỏ xuất hiện. Ta xoay lưng nói với cô ấy: "Giúp cắt dây."
Sau khi tay của được tự do, nhận d.a.o giúp cô ấy cắt dây.
"Cô tên gì?" Ta hỏi cô ấy.
Cô ấy đã ngừng khóc, khẽ đáp: "Châu Bảo Châu."
*
Tên rất quen tai, chỉ là trong thời gian ngắn nhớ là ai.
Sức lực khôi phục rất chậm, biết khi nào chiếc xe này sẽ dừng lại, nên chỉ có thể dùng d.a.o cắt đứt dây thừng cho mọi người.
Đợi đến khi những người đều tỉnh ́o lại, nói với bọn họ: "Chờ xe ngừng, sẽ canh ở cửa xe. Đến khi đó chỉ cần có người mở cửa, sẽ cố đánh ngã bọn chúng. Mọi người chia chạy, cố gắng hai người một đội, đừng để lạc ."
Các cô gái thấy có cơ hội chạy chốn đều dốc sức phối hợp.
Mặc dù điện thoại người đã bị cầm , nhưng vẫn còn đeo đồng hồ mà thiếu gia tặng. Cũng nhờ đồng hồ này mà có thể đoán được thời gian.
Sau khi xe chạy hai tiếng, tiếng thắng xe vang lên, xe chậm ̃i dừng lại.
Ta nấp ở cửa xe chờ người mở cửa.
Tiếng "Cạch" vang lên, cửa xe ̉i bị kéo .
Trong giây phút đó, nắm chặt d.a.o găm nhảy ngoài.
Mặc dù thể còn sức, nhưng đối mặt với hai tên mở cửa xe ̉i vẫn chế được.
Các cô gái lệnh chạy xuống xe như ông vỡ tổ, bắt đầu chạy khắp nơi.
Ngay lúc dẫn theo Châu Bảo Châu chuẩn bị chạy trốn, có người gào thét: "Hàng chạy! Mau đuổi theo!"
Xe ̉i dừng ở trong một ngọn núi.
Các cô gái chạy vào rừng, cũng may là ban ngày có thể nhìn thấy được. Bọn họ chạy ́ch theo ý của . sức của bọn họ có hạn, giống như mới khôi phục sức mạnh lâu, chạy được bao xa đã bị bắt lại.
Châu Bảo Châu bị dọa đến mức chân run lên, gần như bị kéo chạy.
Không bao lâu , chúng chạy đến đường cái, chỉ cần có xe ̉i chạy qua thì chắc chắn chúng sẽ được cứu vớt.
càng lúc có càng nhiều cô gái bị bắt lại.
Người đuổi theo hai chúng từ một biến thành năm người.
Vào lúc quan trọng, giẫm lên ̉ng đá bị trượt chân, ngã một phát.
Châu Bảo Châu vô thức muốn đầu đỡ .
Ta hét to với cô ấy: "Chạy ! Không được đầu nhìn lại!"
Lúc Châu Bảo Châu vừa khóc vừa chạy về phía trước, tay trái của luồn lưng, lấy phi đao giấu trong đồ lót.
Người đuổi theo biến thành người mười, nhưng phi đao chỉ có ba chiếc.
Ta nghiếng răng đưa lưng về phía Châu Bảo Châu, chạy ngược về phía đám người.
Phi đao ghim trúng ba người, d.a.o găm đánh ngã hai tên.
cuối cùng vẫn bị khống chế.
Người đàn ông dẫn đầu phun ngụm máu, ́t một cái.
"Đồ khốn, cho dù biết võ thì chứ, chẳng phải cũng bị tao bắt lấy à. Còn dám thả gái của tao, về thôn tao sẽ cho mày biết tay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-sao-thieu-gia-lai-nhu-the/chuong-7.html.]
Cái ́t này khiến trước mặt biến thành màu đen.
Vừa rồi đánh đã hao phí hết sức của , chỉ có thể mặc cho bọn chúng đánh đấm.
Ngay lúc bọn chúng kéo , tiếng ô tô thắng gấp vang lên.
Sau đó lại vang lên tiếng súng.
Trong thoáng chốc, dường như thấy giọng của thiếu gia: "Mấy người dám thêm một bước về phía trước thử xem?"
*
Lúc Châu Bảo Châu mang quà đến thăm , vẫn đang ở trong phòng bệnh gặm ́o.
Thiếu gia ́ch gọt cho , vô cùng ngọt.
"Châu Nhị bị đưa vào trại quản giáo rồi, bố mẹ cô nói từ đây về cắt đứt với cô , quan tâm cô nữa." Châu Bảo Châu nói với .
Sau khi được thiếu gia cứu, mới biết được thì Châu Bảo Châu chính là thiên kim thật.
Cô ấy và bị Châu Nhị liên kết với kẻ buôn người bán .
Sau khi bố Châu biết chuyện này, ông ấy để ý đến tình cảm mà báo cảnh sát, đưa Châu Nhị vào trại giáo dưỡng.
Bởi vì cứu được người, các cô gái còn lại đặc biệt làm cờ thưởng cho , ngày nào cũng cầm đến trước mặt ông cụ Tạ khoe khoang, nói cho ông ấy biết phải người vô dụng.
Ông cụ Tạ nói gì, chỉ là khi khoe khoang một lần, ông ấy đã chuyển một nghìn tệ vào thẻ của , có lẽ vì áy náy.
Mặc dù tha thứ cho ông ấy, nhưng thiếu gia, phu nhân và lão gia dường như tha thứ.
Từ khi cứu được về, thiếu gia nói chuyện với ông cụ Tạ nữa.
Ta nghĩ đến chuyện hôm qua ông cụ Tạ chuyển cho năm nghìn tệ, khi Châu Bảo Châu , mới cân nhắc nói với thiếu gia: "Chuyện này ông nội cũng bị lừa mà thôi, chẳng phải em à. Hay là ngài đừng tức giận nữa?"
Thiếu gia trả lời, nhắc đến chuyện lúc trước: " đã những lời em nói trong phòng bệnh rồi."
Ta sững sờ: "Nói gì?"
"Em nói là người rất quan trọng, rât quan trọng."
Thiếu gia nhìn .
"Đối với mà nói, em cũng là người rất quan trọng. Vì mà suýt chút nữa em bị bán vào núi sâu, còn bị thương nặng như vậy, nên thể nào tha thứ ông ấy."
"Còn nữa." Thiếu gia dừng một lát, tai đỏ lên: "Chuyện em nói thích , đã rồi, cũng sẽ cân nhắc."
Ta gãi đầu: "Cân nhắc cái gì?"
"Bây giờ chúng vẫn còn học, được yêu đương. Chờ khi tốt nghiệp đại học, sẽ bảo bố mẹ tổ chức hôn lễ cho chúng ."
Ta mờ mịt: "Cái gì?"
Mặt của thiếu gia dần đỏ lên.
"Nếu em sốt ruột như vậy, chờ thi đại học xong, có thể bảo bố mẹ tổ chức lễ ́nh hôn trước."
Đầu của ngứa hơn, thiếu gia nói chuyện thật kỳ lạ.
Thôi được rồi, thiếu gia là chủ tử, ngài ấy nói gì là đó vậy.