VỊNH TRĂNG NHÀ NGOẠI - 8

Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:24:22
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà ngoại xoa đầu nó.

 

“Lan Lan là bà nhất quyết giữ nuôi, trách nhiệm là của bà.”

 

Bà sờ mãi ở thắt lưng, lấy một túi nhỏ.

 

Trong đó là mảnh vải đỏ.

 

Mở , bên trong là một chiếc nhẫn vàng bé xíu.

 

Bà đưa cho mợ: “Chân chậm, . Con mang cái cầm, bù học phí.”

 

“Đây là của hồi môn của …”

 

“Mẹ già , đeo cũng chẳng .”

 

“Con cầm để tiền cho Lan Lan.”

 

“Không!”

 

từng chữ: “Con cầm , cho cả ba đứa.”

 

“Lan Lan là cháu ngoại của , Lập Xuân và Lập Thu cũng là cháu của . Ba đứa ở chỗ đều như .”

 

Mắt bà đỏ hoe.

 

“Trách tầm ngắn, năm xưa bao gia sản mà giữ chút nào.”

 

“Để các con sống khổ thế .”

 

Chuyện bà ngoại cầm nhẫn đóng học phí lan khắp làng.

 

Bà già họ Vương cuối cùng cũng nhờ dân làng tiếp tế từng bữa mà sống qua ngày đến khi .

 

tập tễnh, còn nhanh nhẹn như .

 

Chuyện nhẫn vàng chắc cũng đến tai bà .

 

Mấy làng dùng chung một trường tiểu học.

 

lết đến trường tìm , đưa cho mấy quả quýt chua hái gốc cây.

 

“Bà cố tình hái cho cháu, để dành ăn dần.”

 

“Bà ngoại cháu thật lòng với con cháu. Nếu lúc cháu lấy chồng cho thêm nhẫn vàng dây chuyền?”

 

“Nếu lúc đó cháu tiền, sống sung sướng, đột ngột phát bệnh mà c.h.ế.t.”

 

“Đều do bà ngoại cháu hại.”

 

“Cháu cũng khôn lên. Bà ngoại là tiểu thư nhà địa chủ, trong tay chắc còn nhiều đồ .”

 

“Nhà cháu hai con trai, mấy thứ đó cho ai còn .”

 

“Cháu bảo bà đưa cho cháu, đưa bà giữ giúp.”

 

“Sau lớn lên, bà sẽ của hồi môn cho cháu.”

 

13

 

Thật nực .

 

tưởng là đứa trẻ lên ba chắc?

 

ném thẳng quả quýt mặt bà : “Quýt chua rụng răng thế , bà giữ mà ăn.”

 

“Đừng là bà ngoại trang sức, cho dù thì liên quan gì đến bà?”

 

“Tay bà dài thế, còn thò túi bà ? Kiếp ăn trộm hả?”

 

 

Bà già tức đến mức giơ tay định tát .

 

co giò chạy biến, bà tập tễnh đuổi theo phía .

 

Chuông lớp vang lên, lao phòng học.

 

còn định xông dạy dỗ , kết quả cô chủ nhiệm mặt lạnh chặn : “Ăn mày ở , xin ăn thì chỗ khác, đừng ảnh hưởng giờ học.”

 

Trường tiểu học thị trấn cũng bảo vệ, thường là bố hoặc bố vợ của hiệu trưởng kiêm nhiệm.

 

Bà già đuổi ngoài.

 

tức điên.

 

Đứng ở ranh giới giữa làng họ Vương và làng họ Hồ chống nạnh c.h.ử.i rủa cả buổi.

 

Tháng chín âm lịch, trời vẫn còn nóng.

 

tức quá hóa ngất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/vinh-trang-nha-ngoai/8.html.]

Vương Kiến Thiết xin nghỉ về thăm, hai con cãi một trận.

 

Mợ khoái chí lắm.

 

“Nhìn hai con nhà đó kìa, hại ai tự ngã !”

 

Vì bà ngoại đem nhẫn vàng cầm, luôn cảm thấy áy náy.

 

Qua Tết, đề nghị theo một ông thầu xây dựng bên nhà mợ Quảng Đông kiếm sống.

 

Thời đó giao thông và an ninh kém xa bây giờ.

 

Quảng Châu cơ hội nhiều thật, nhưng rủi ro cũng cao.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Ở thị trấn bên cướp giật túi xách, cố giữ buông, kết quả c.h.é.m đứt tay.

 

Tiền mất, tay cũng mất.

 

Về nhà thành phế nhân, suốt ngày uống rượu đ.á.n.h vợ con.

 

Ai nhắc tới cũng thở dài.

 

Mợ nỡ để : “Ở nhà thôi, em cần kiếm vàng kiếm bạc, chỉ cần cả nhà bình an khỏe mạnh.”

 

“Mẹ, .”

 

Trong làng cũng đàn ông xa, nhưng nhiều già ngăn .

 

Bà ngoại mợ: “Mẹ cũng nỡ, cũng sợ nó gặp chuyện.”

 

nó còn trẻ, giờ nắm cơ hội ngoài xông pha, cả đời mắc kẹt trong núi, các con cũng khổ theo.”

 

“Để nó .”

 

: “Chỉ nhớ một điều, an là quan trọng nhất.”

 

“Đi , xa thế nào cũng nhớ ở nhà còn cả gia đình chờ con. Kiếm tiền cũng về.”

 

Cậu đỏ mắt gật đầu.

 

Mợ đ.ấ.m mạnh vai : “Anh mà dám lăng nhăng bên ngoài, về đây xem xử .”

 

Qua rằm tháng Giêng, trường khai giảng, cũng lên xe khách Nam.

 

Thời đó xa còn mới mẻ, bà già họ Vương tin liền .

 

“Nó nghề ngỗng, lanh lợi, ngoài kiếm mấy đồng?”

 

“Vẫn là con trai giỏi, ăn lương nhà nước, gần nhà, lương định.”

 

“Cả đời khỏi lo.”

 

“Nhà họ Hồ cái đó, nên con gái gả sang nhà mới c.h.ế.t sớm!”

 

“Lan Lan cũng ngu, ở nhà họ Vương còn nối nghiệp bố, bát cơm sắt.”

 

14

 

Khi đó điện thoại di động, chỉ điện thoại bàn.

 

Cậu mua thẻ điện thoại công cộng.

 

Cước phí đắt đỏ, nhưng mỗi tối thứ Bảy sáu giờ, đều gọi về.

 

Mợ dắt ba đứa chúng chờ sẵn bậc thềm ủy ban thôn.

 

Nhìn mặt trời từ từ lặn, nhuộm đỏ cả bầu trời.

 

Qua cũng chỉ mấy câu quen thuộc.

 

Hỏi chúng học hành chăm chỉ , ăn uống , cao thêm .

 

Hỏi bà ngoại sức khỏe thế nào.

 

Mợ hỏi sống bên đó , luôn ăn ngon ngủ kỹ, đồng nghiệp .

 

Chỉ báo tin vui, chuyện buồn.

 

Cậu , đến vụ xuân, mấy mẫu ruộng trong nhà một mợ lo liệu.

 

cũng chủ động xuống ruộng cấy mạ.

 

Vì bình thường ít việc, trong làng : “Tiểu thư Lan Lan cũng xuống ruộng ?”

 

Mợ to: “Nuôi ăn nuôi học nó, bảo chút việc lẽ ?”

 

Phụ nữ trong làng miệng lắm chuyện.

 

Họ hỏi : “Sau lớn lên lấy chồng, tiền thách cưới cho bố cho mợ?”

 

lớn lên kiếm tiền thì cho bà ngoại và mợ.”

 

Loading...