Giọng nghẹn , nhỏ dần biến thành tiếng nức nở.
“Vì chúng ư? Vì chúng mà bà bày cái hạ sách đó, mượn giống đẻ con hả?” Tiếng rống giận dữ của bố vang dội khắp căn phòng, ông đập mạnh tay xuống bàn khiến thứ rung lên bần bật.
“Bà thế là vì ư? Một chiếc nón xanh (cắm sừng) cứ thế sỗ sàng chụp lên đầu hả!”
“Cái nhà , thật sự mất hết mặt mũi !” Ông nội gầm lên.
Đứa cháu đích tôn mà họ coi như cục vàng cục bạc bấy lâu nay, chẳng mang dòng m.á.u nhà họ Dư. Đả kích đối với họ quả thật quá sức chịu đựng.
Bố vẫn luôn tự huyễn hoặc là hùng của gia đình.
Thế nhưng sự tàn khốc của hiện thực giẫm nát sự tự tôn và niềm kiêu hãnh của ông gót giày.
“Sao thể đối xử với như ? vì cái nhà , hy sinh bao nhiêu thứ!” Mẹ lóc ầm ĩ, giọng điệu chất chứa đầy sự oan ức.
“Bà... bà...” Ông nội chỉ thẳng tay mặt , tức đến mức thốt nên lời. Bà nội thì lăn đùng ngất xỉu, trong chốc lát, căn phòng trở nên hỗn loạn.
khoanh tay một bên, ngắm vẻ mặt đầy phẫn nộ của họ, những lời chất vấn đay nghiến, trong lòng dâng lên một cỗ khoái cảm tột độ.
Bấy lâu nay, luôn sống lay lắt trong sự ghẻ lạnh của gia đình và cái bóng quá lớn của em trai.
Giờ đây, chuyện cuối cùng cũng phơi bày.
Bộ mặt thật của những kẻ ruột thịt lộ rõ mồn một, sự thiên vị mù quáng cùng những định kiến cổ hủ của họ mới nực .
Cảnh sát chứng kiến màn kịch nực cũng hết cách, đành cho chúng về nhà .
7
Vụ án mất tích nay chuyển thành án mạng, cường độ điều tra đẩy lên mức cao nhất.
Cảnh sát đến tận trường, gọi từng học sinh chuyện để bỏ sót bất kỳ một manh mối nào.
thu ở một góc sân trường, lén lút quan sát chú Trương đang tra hỏi đám học sinh lớp Thiên Tứ.
Chú Trương là cảnh sát khu vực phụ trách khu , tình hình ở đây chú nắm rõ như lòng bàn tay.
Chú cẩn thận hỏi han từng đứa một trong lớp.
Thế nhưng vẻ như chẳng thu thập thông tin gì giá trị.
Đột nhiên chú Trương gọi giật một nam sinh đang bước lên cầu thang . Chú chằm chằm từ đầu đến chân hỏi:
“Cháu là Quách Tường đúng ?”
Nam sinh gật đầu.
Chú Trương bỗng bật sảng khoái: “ là cháu , loáng qua là chú nhận ngay. Ra là bây giờ cháu học ở đây ?”
Nam sinh vẫn giữ vẻ lầm lì ít , chỉ khẽ gật đầu một cái.
Chú Trương vỗ vai : “Hiện giờ chú đang phụ trách an ninh khu , chuyện gì cháu cứ đến tìm chú nhé. Chú vẫn còn nợ bố cháu một ân tình cứu mạng đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xieng-xich-dinh-kien-su-tu-do-duoi-gam-cau/chuong-5.html.]
“À Tường , cháu Dư Thiên Tứ ?” Chú Trương tiếp tục dò hỏi.
Lần nam sinh rốt cuộc cũng mở miệng: “Có tên nhưng quen ạ.”
Chú Trương xua tay ý bảo thể , còn tươi vẫy tay dặn dò: “Nhớ việc thì tìm chú đấy nhé!”
Viên cảnh sát trẻ cạnh tò mò hỏi: “Sếp Trương, chú quen đứa bé ? Vừa nãy chú bố thằng bé là...”
Chú Trương thở dài sườn sượt: “Bố thằng bé buôn bán nhỏ. Năm đó truy bắt một tên tội phạm vượt ngục chạy khu chợ, liều mạng chống trả, c.h.é.m thương tích đầy . Người xung quanh ai cũng sợ hãi dám bước lên. Nếu hai vợ chồng họ lao giúp đỡ, lẽ hy sinh từ lâu .”
Viên cảnh sát trẻ xong liền xuýt xoa: “Vậy bố thằng bé trao huy chương dũng cảm ạ?”
Chú Trương trầm giọng đáp: “Huy chương thì trao nhưng lúc đó vì cứu , vợ đ.â.m một nhát thận, chồng thì đ.á.n.h mạnh đầu. Đưa đến bệnh viện thì cả hai đều qua khỏi.”
Chú Trương ngước lối cầu thang nơi nam sinh bước : “ là một đứa trẻ đáng thương, chớp mắt cái mất cả bố lẫn , họ hàng đón về quê. Hy vọng thằng bé thể sống hơn một chút.”
Lắng cuộc đối thoại của họ, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Chú Trương vẻ đặc biệt quan tâm đến Quách Tường, lẽ vì sự ơn sâu sắc dành cho ân nhân cứu mạng.
Viên cảnh sát trẻ nhịn mà cắt ngang dòng suy nghĩ xót xa của chú, lo lắng :
“Sếp, tình hình hiện giờ mấy khả quan. T.ử thi dấu vân tay, camera thì thấy bóng , thậm chí còn chẳng nghi phạm rõ ràng. Vụ án thế nào cũng thấy bế tắc, chúng đây?”
Chú Trương bừng tỉnh, gằn từng chữ rành mạch:
“Chúng sẽ lật và điều tra sâu hơn các mối quan hệ xã hội của Thiên Tứ, xem bỏ sót manh mối nào . Trách nhiệm của cảnh sát là tìm sự thật, đòi công bằng cho hại. Dù khó khăn đến mấy cũng bám trụ đến cùng.”
Thiên Tứ xác nhận là c.h.ế.t nhưng cả nhà dường như đều ăn ý mà né tránh chủ đề .
Chỉ là ngày báo danh nhập học hệ thạc sĩ đang đến gần, thể tiếp tục giả ngu nữa.
bước đến mặt bà nội, cất giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:
“Bà nội, suất học cao học bỏ thì phí quá. Thiên Tứ còn nữa, để cháu chuyện với lãnh đạo phòng tuyển sinh, là để cháu suất đó .”
Bà nội liếc nửa con mắt, vẻ khinh khỉnh mặt hề giấu giếm:
“Mày thì lấy tư cách gì mà đòi so với em mày?”
Câu của bà bỗng đứt nghẹn ở cổ họng, dường như bà sực nhớ Thiên Tứ vốn chẳng m.á.u mủ nhà họ Dư nên những lời chê bai tiếp theo thốt nổi.
Mặc dù , thói quen cay nghiệt suốt bao năm qua vẫn khiến bà buông lời mỉa mai:
“Con gái con đứa thì học thạc sĩ cái gì? Thà sớm kiếm tiền còn hơn.”
Ngay lúc hai bà cháu đang giằng co, trưởng thôn phong phanh tin tức liền vội vã chạy đến nhà .
Ông thở hổn hển khuyên nhủ:
“Bà cụ , bà cứ để con bé học . Cả thôn mới lòi một đứa học thạc sĩ, dễ dàng gì . Dù cũng là nhà , con trai con gái thì quan trọng gì nữa?”