XUÂN THÂM NGỘ - 7

Cập nhật lúc: 2025-11-29 13:29:46
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nghiêng đầu, nhanh liếc qua một cái, trong ánh mắt mà mang theo một chút… hàm ý khen?

 

Ta ánh hiếm thấy cho khựng , theo bản năng khẽ cong khóe môi, nâng chén lên, mượn động tác nhấp để che nụ vô thức lộ .

 

Nhờ chuyện , trong tiệc còn ai dám dễ dàng thử thăm dò vị tân khoa Thám Hoa vẻ ngoài ôn hòa nữa.

 

Mà giữa và Hứa Tuyên Kỷ, cái cách vô hình, vi diệu , cũng tựa như theo một cái nắm tay, một nụ , lặng lẽ tan đôi chút.

 

Đến giữa buổi yến, khách khứa lục tục rời bàn thưởng cảnh trong vườn.

 

Ta nha theo hầu hạ y phục, rửa tay. 

 

Khi ngang một thửa mẫu đơn, chặn đường.

 

Là Tô Vân Hà.

 

Nàng mặc một bộ váy vàng nhạt mềm mại, đó như liễu yếu gió, mắt hoe đỏ, thôi, bộ dáng vô cùng đáng thương.

 

“Chu… Hứa phu nhân.” 

 

Giọng nàng mềm mại, mang theo nghẹn ngào.

 

Ta dừng chân, bình tĩnh nàng

 

“Tô tiểu thư chuyện gì?”

 

Tô Vân Hà bước lên một bước, lệ tràn bờ mi, đột nhiên quỳ xuống dập đầu:

 

“Hứa phu nhân, xin ! Buổi săn xuân hôm , nếu … Tĩnh ca ca cũng sẽ hại ngã ngựa thương, còn mất cả ký ức… Tất cả đều là của !”

 

Vân Tú theo lập tức biến sắc, đang tiến lên.

 

Ta giơ tay khẽ ngăn Vân Tú.

 

Ta Tô Vân Hà mắt, diễn xuất tinh tế đến mức chê , trong lòng hề nổi lên nửa gợn sóng, thậm chí còn thấy chút buồn .

 

Ta nghiêng , tránh lễ quỳ , giọng nhàn nhạt:

 

“Tô tiểu thư nặng . Ngã ngựa là ngoài ý , chẳng liên quan đến bất kỳ ai. Còn chuyện mất trí nhớ… lẽ là ông trời thương , để quên vài phiền toái cần thiết thôi. Tô tiểu thư cần bận lòng.”

 

Tiếng của Tô Vân Hà bỗng ngừng bặt, dường như đoán phản ứng như .

 

Nàng ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, ngơ ngác .

 

Ta cũng nàng nữa, thản nhiên :

 

“Nếu Tô tiểu thư còn chuyện gì khác, thứ cho cáo lui.”

 

Nói , dẫn nha rời , bình thản bước ngang qua nàng .

 

Đi mấy bước, vẫn cảm nhận lưng ánh đầy thể tin nổi, thậm chí còn pha chút oán giận.

 

Vừa rẽ qua hòn giả sơn, liền thấy Hứa Tuyên Kỷ chống tay lưng khung cửa nguyệt môn, dường như chờ một lúc. 

 

Nắng xuyên qua kẽ lá, in từng vệt loang lổ .

 

Hắn , ánh mắt sâu thẳm, mang theo một chút tìm hiểu… và một tầng cảm xúc phức tạp mà hiểu.

 

Hắn… hết ?

 

Trái tim bỗng nhiên thắt một cách khó hiểu.

 

6. Dưới ánh trăng, bóng dáng mờ ảo.

 

Ánh mắt hai giao giữa trung, tiếng nước róc rách từ khe đá trái khiến khoảnh khắc càng thêm tĩnh lặng.

 

Ta dừng bước, bao nhiêu, nghĩ thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuan-tham-ngo/7.html.]

 

Ta xử trí Tô Vân Hà như … liệu cho rằng tâm cơ sâu, vốn chẳng hề là dáng vẻ ôn hòa, mất trí như bề ngoài?

 

Thế nhưng Hứa Tuyên Kỷ hề hỏi.

 

Hắn chỉ đưa tay về phía , giọng bình thường như cũ:

 

“Trong thọ yến ngột ngạt. Tại góc tây vườn đầm sen, cảnh sắc tệ. Nàng dạo ?”

 

Bàn tay rộng lớn, đốt ngón rõ ràng, lặng lẽ đưa giữa trung, chờ đáp .

 

Tư thế tự nhiên đến mức như thể chúng là phu thê nhiều năm.

 

Ta chần chừ một thoáng, cuối cùng đặt tay lòng bàn tay .

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ngón tay lập tức siết , ấm áp và vững vàng bao lấy sự lạnh buốt của , dắt vòng qua giả sơn, men theo lối đá xanh hướng về phía tây.

 

Hắn đưa rời khỏi cuộc chạm mặt khó chịu ban nãy, hỏi, nghi ngờ, chỉ cần một động tác đơn giản như , lặng lẽ biểu thị lập trường của .

 

Đầm sen yên ả.

 

Những lá sen mới nhú còn nhỏ như đầu kim, lác đác mặt nước. 

 

Gió chiều khẽ thổi, mang theo ẩm và mùi cỏ cây thanh mát, xua sự ồn ã trong thọ yến và mấy phần buồn bực trong lòng .

 

“Ban nãy…” 

 

Ta cuối cùng nhịn mở miệng, giải thích đôi chút.

 

“Ứng đối .”

 

Hứa Tuyên Kỷ ngắt lời .

 

Ánh mắt rơi xuống làn nước gợn sóng, nét mặt trong hoàng hôn trở nên mềm mại.

 

“Phiền não cần thiết… quên thì .”

 

Giọng bình thản, nhưng như một hòn đá rơi xuống mặt hồ trong tim .

 

Hắn tin ?

 

Hay… vốn chẳng bận tâm thật sự mất trí , chỉ để ý hiện tại là ‘Hứa phu nhân’?

 

Hai chúng sóng vai bước , nhất thời gì, nhưng cũng chẳng hề ngượng ngập.

 

Bàn tay vẫn buông , nhiệt độ giữa lòng bàn tay dần hòa .

 

“Đại nhân dường như khá quen thuộc cảnh sắc trong vương phủ?”

 

Ta tìm đại một đề tài để phá vỡ tĩnh lặng. 

 

Hắn dẫn đường tự nhiên, giống xa lạ với nơi .

 

Hứa Tuyên Kỷ khẽ dừng bước, thản nhiên đáp:

 

“Sau khi đỗ Thám Hoa, từng theo thầy tới vương phủ hai .”

 

Hắn nghiêng đầu , khóe mắt thoáng qua một nụ nhạt:

 

“Phu nhân quan sát tinh tường.”

 

Đang thì phía bỗng truyền đến tiếng tranh cãi nén thấp giọng, qua mấy phần quen tai.

 

Hứa Tuyên Kỷ nhíu mày, kéo lặng lẽ tránh một bụi trúc rậm rạp. 

 

Lá trúc che phủ, khéo thể rõ tình hình trong tiểu đình phía .

 

 

Loading...