XUÂN VỀ, ĐÀO NỞ RỘ - 6
Cập nhật lúc: 2026-02-09 16:17:54
Lượt xem: 1,515
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta Nhị gia ắt là chuyện cực kỳ nguy hiểm, nhưng cách nào ngăn .
Giống như lời Nhị gia :
“Hầu phủ nuôi một phen, ân thể báo.”
Hầu gia gì với , rõ.
Ta chỉ , Nhị gia để cho tất cả.
Ta lẽ đoán .
“…Hoàng tôn phục kích, Thái t.ử vì lo lắng mà ngã bệnh. Hoàng thượng nổi giận, hạ lệnh điều tra nghiêm ngặt. Nghe , đám thích khách đều c.h.é.m sạch, để một mạng.”
“Đệ , những gì thể , chỉ tới mức thôi. Ngươi… nên sớm liệu đường .”
13
Ta , cũng cảm thấy Nhị gia là đáng.
Mỗi đều chí hướng của , cũng những việc buộc .
Còn hai ngày nữa là sang năm mới, bằng cách nào, nương dò tới đây.
Trên mặt bà chẳng chút vui mừng nào, chỉ than thở con dâu ở nhà tác oai tác quái, kính trọng bà – bà chồng .
Bà xách theo hai con gà, là “mượn” của nhà hàng xóm.
Dù mỗi bà tới thăm , đều mang theo mấy thứ chẳng đáng tiền, đổi lấy bạc khó nhọc tích cóp.
Hồi nhỏ hiểu chuyện, còn tưởng cha thương , sợ ăn no.
Giờ gặp nhiều, , trong lòng chỉ còn một tiếng thở dài.
Ta hiểu sự bất lực của Nhị gia, cũng hiểu cái “ còn cách nào khác” của .
Cũng giống như lúc , đem bạc dành dụm nhét tay bà.
“Sau đừng đến tìm con nữa.”
“Con là của Nhị gia . Nương đến vô cớ như , Nhị gia mà nổi giận, nương cũng chẳng kết cục . Nương con trai, con dâu, còn con – đứa con gái bán – cần nương quản nữa. Chút bạc coi như mua đứt ân sinh thành của nương…”
Trong gió lạnh, mặt nương nứt nẻ vì rét, đầu quấn chiếc khăn phai màu. Vẫn là dáng vẻ .
Bà mấp máy môi, cuối cùng sờ sờ túi tiền, lưng rời .
Tiểu Nha lớn hơn nhiều, nó ôm lấy chân , gọi theo:
“Bà nội!”
Ta rơi một giọt nước mắt xuống đất, nhanh đông thành băng.
“Ngốc , đó là bà ngoại con, nội gì chứ.”
Đứa trẻ ngây thơ, chỉ theo bóng lưng xa dần trong gió lạnh.
Ta g.i.ế.c gà, cùng Tiểu Nha ăn đến căng bụng no nê.
Cái lạnh mùa đông dần tan trong ấm của thịt gà.
Nồi canh gà sánh đặc, vớt mỡ.
Uống nóng hổi , tay chân cũng ấm lên.
Con khi ăn no uống đủ, liền bắt đầu nghĩ đến những chuyện khác.
Chẳng hạn như… Nhị gia của .
14.
Mấy ngày liền ngủ yên, bèn cõng Tiểu Nha đến hầu phủ.
Người gác cổng thấy là , nụ phần gượng gạo.
“Xuân Đào cô nương tới?”
Ta cầm ít hạt dẻ rừng, táo khô mua từ nhà hàng xóm, :
“Đến chúc Tết Hầu gia và phu nhân.”
Ngày Tết, dù là kẻ ăn xin gõ cửa cũng cho chút đỉnh, huống chi còn mang danh “nội nhân” của Nhị gia.
Hầu phủ một mảnh thái hòa, đèn l.ồ.ng treo khắp nơi.
Trước cửa rải đầy vỏ pháo đỏ, đủ náo nhiệt thế nào.
Con cháu hầu phủ đông, trong mỗi viện đều lác đác vang tiếng đốt pháo, tiếng nha dỗ dành chủ t.ử.
Lại thêm những lời chúc Tết dứt.
Thế nhưng trong đầu , hiện lên một mạch chuyện chỉnh.
Huệ phi hãm hại, sẩy thai, mất chỗ dựa, bèn ngả sang phe đối địch của Thái t.ử.
Phe đó sai bà tìm cách hại Thái t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xuan-ve-dao-no-ro/6.html.]
Huệ phi một một trong cung, thể những việc , chỉ đành để hầu phủ tay.
Mà Hầu gia mất Nhị gia trợ lực, liên tiếp thất bại.
Cuối cùng, chỉ còn cách tìm Nhị gia giúp đỡ.
Và Nhị gia… trả giá bằng mạng sống.
Những điều , phần lớn là do Tống Ngạn với , dựa những gì mà ghép nối .
Tống Ngạn chỉ trong cung hại Thái t.ử; còn đám thích khách tập kích hoàng tôn hôm đó, mặt sẹo, chân cẳng tàn phế.
Thái t.ử vốn thể trạng . Khánh vương từng dâng lời khuyên hoàng thượng, đề nghị đổi một hoàng t.ử thể cường tráng hơn Thái t.ử.
hoàng thượng thương yêu nhất chính là Thái t.ử.
Mà Thái t.ử, ngoài thể yếu ớt, mặt khác đều xứng đáng với hai chữ minh quân.
Dưới gối Thái t.ử cũng chỉ một hoàng tôn. Hoàng tôn gặp nạn, lo lắng nhất tất nhiên là Thái t.ử.
Từng việc từng việc móc nối với .
Ghép thành một câu chuyện chỉnh.
Hầu phủ và Huệ phi, mưu cầu chính là phú quý trong hiểm cảnh.
Chỉ là thứ hiểm ác , lát bằng chính sinh mạng của Nhị gia.
Dựa cái gì?
Dựa mà bọn họ thể an tâm hưởng thụ tất cả những điều ?
15
Hầu gia nhất định chịu gặp .
Phu nhân cũng vin cớ thể bất , sai mấy bà mụ sủng ái tiếp uống chuyện.
Lúc tiễn về, còn ban cho hai lạng bạc hồng bao.
Phong bao đỏ rực, đỏ đến ch.ói mắt, đỏ hơn cả m.á.u.
Bà mụ qua loa :
“Xuân Đào cô nương cứ về sống cho , cần vội đến thăm Hầu gia và phu nhân.”
Không một ai nhắc tới Nhị gia, như thể bốc khỏi thế gian.
Ta trấn tĩnh , nắm tay bà mụ, hỏi:
“Xin hỏi mụ mụ, Nhị gia nhà ?”
Bà mụ xong, sắc mặt đại biến, chẳng chẳng rằng liền tiễn ngoài.
Nhị gia trở thành điều cấm kỵ của hầu phủ.
Không ai dám nhắc tới, cũng ai tới cho .
cả.
Ta sớm chôn t.h.u.ố.c nổ khắp góc tường ngoài của hầu phủ.
Ta vốn chẳng định sống mà về.
Mùng ba Tết là ngày về nhà đẻ, nhưng còn nhà đẻ, cũng còn Nhị gia nữa.
Trên đời , ngoài Tiểu Nha ghét bỏ, chẳng còn nào.
Ta ích kỷ, nên kéo Tiểu Nha theo.
nếu rời xa , còn ai sẽ cần nó?
Ta đốt một tràng pháo dài cổng hầu phủ, dẫn tới vô qua đường vây xem.
Trong tay cầm dây pháo thật dài.
Chỉ cần châm lửa, ném chỗ chôn t.h.u.ố.c nổ, cả hầu phủ sẽ nổ tung lên trời.
“Vĩnh Ninh hầu! Vì ngươi hại Nhị gia!”
“Vĩnh Ninh hầu! Trả mạng Nhị gia cho !”
“Ngươi đừng tưởng trong thiên hạ đều vô tâm như ngươi! Nhị gia kẻ ai thương, ai yêu!”
“Ta, Xuân Đào, nhất định sẽ đòi công đạo cho Nhị gia!”
Nói xong, châm một quả pháo lớn, ném trong hầu phủ.
“Ầm” một tiếng, hầu phủ nổ tung, bên trong , ch.ó sủa, trẻ con gào, náo nhiệt vô cùng.
Ta lớn ngừng, đến cuối cùng thì nước mắt rơi xuống.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Dựa các ngươi bắt nạt chúng ? Chỉ vì chúng nơi nương tựa, mệnh rẻ như kiến ?”