Xuyên Nhanh: Phản Diện Quá Sủng Quá Quyến Rũ - Chương 3: Thiên kim tài phiệt không làm bia đỡ đạn (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:55:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thịnh Noãn cầm quả cầu cổ vũ lên tòa nhà thể chất, tính toán để nhanh ch.óng tích đủ điểm phục sinh.

Ông già ở nhà sắp xong , cô vất vả lắm mới triệt hạ con mụ xanh . Nếu về nhanh, mụ chiếm hết thì sống cũng chẳng để gì, thà thẳng cho xong.

lúc , cửa phòng thiết bên cạnh báo đột ngột mở , Thịnh Noãn ai đó chộp lấy cánh tay kéo tuột bên trong...

Phản ứng , cô thèm đầu, cúi thúc một cú chỏ về phía , đồng thời tung một cú đá hậu. Đối phương dường như ngờ cô sẽ phản công, kêu khẽ một tiếng trực tiếp tóm lấy chân cô.

Thịnh Noãn hề khựng , mượn lực xoay đá thêm một cú nữa. Cùng lúc đó, đối phương cũng dùng lực bóp chân cô đẩy mạnh .

Dùng một tay chống đất để giữ thăng bằng, Thịnh Noãn ngẩng phắt đầu lên, thấy đối diện là một đàn ông trẻ tuổi mặc áo khoác gió màu đen... Anh rõ ràng thương, n.g.ự.c đầy m.á.u, tay cầm một con d.a.o găm lặng lẽ cô, đó nhếch môi: "Thân thủ khá đấy."

Thịnh Noãn và nguyên chủ đều luyện võ, dám là cao thủ nhưng khả năng tự vệ cơ bản vẫn . Quan trọng nhất là, lúc Thịnh Noãn danh tính đối diện: Thương Việt, nam phụ trong cốt truyện gốc nguyên chủ lầm tưởng là con riêng của ba.

Trong nguyên tác, Thương Việt từng bác sĩ trường học tại Trung học 1 một thời gian, kết quả đó nguyên chủ cố ý vu khống, gây nên sóng gió ầm ĩ mới rời khỏi trường.

Quan trọng hơn, Thịnh Noãn từ hệ thống rằng việc ba của nguyên chủ – Leslie Norman – thất bại trong cuộc chiến gia tộc cũng liên quan mật thiết đến đàn ông mặt .

Mà hiện tại, cô và Thương Việt vẫn bất kỳ sự giao thiệp nào...

Thịnh Noãn lùi một bước, lấy điện thoại từ trong túi .

Ánh mắt Thương Việt lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng hiện đang thương, thể lập tức khống chế con nhóc ... Giây tiếp theo, thần sắc đổi, đáy mắt lộ vẻ cầu khẩn: "Đừng báo cảnh sát."

Anh : " ."

Thịnh Noãn : "Không ai chữ ' ' lên mặt cả."

Thương Việt thở dài: " thật sự nỗi khổ riêng, là bác sĩ trường của các em... Đứa con riêng của bố bắt cóc , trốn chạy để tránh bọn chúng thôi, thật đấy."

Người đàn ông vốn vẻ ngoài nho nhã lịch sự, khi nhíu mày thở dài trông ôn hòa vô hại.

Thịnh Noãn , đang dối... Bản chính là đứa con riêng đó.

Trong lòng rõ như gương nhưng mặt lộ , vẻ mặt Thịnh Noãn do dự, khựng một chút cất tiếng chất vấn: "Vậy tại tấn công ?"

Thương Việt đầy vẻ chân thành: " tưởng của bọn bắt cóc đuổi tới nơi, sợ quá nên mới tay. Xin , em thể tha cho ?"

Tin mới là lạ.

Thịnh Noãn thể Thương Việt, vì kết oán với , thà rằng bán cho một cái ân huệ, ích.

Vẻ phòng và tấn công mặt cô dần biến mất, đó cô vết thương của , do dự hỏi: "Thật sự cần báo cảnh sát ? Báo cảnh sát chẳng sẽ an hơn ?"

Thương Việt thở dài: "Chuyện trong nhà nên để ngoài ..."

Thấy con nhóc đối diện dường như dỗ dành, Thương Việt ướm hỏi: "Em thể giúp ?"

Thịnh Noãn do dự: "Giúp thế nào?"

Thương Việt lấy một chiếc chìa khóa, thấp giọng : "Đây là chìa khóa phòng y tế, em thể giúp lấy một bộ quần áo , lấy cả áo blouse trắng nữa... Bộ dạng của thể ngoài ."

Thịnh Noãn vẻ đắn đo.

Vẻ mặt Thương Việt càng thêm vô tội vô hại, khẽ: "Làm ơn , giúp với, cơ hội sẽ báo đáp em."

Khựng một lát, Thịnh Noãn mới khẽ đáp: "Vậy... ..."

Cô nhận chìa khóa từ tay Thương Việt, bất an liếc vệt m.á.u n.g.ự.c , khỏi phòng thiết .

Phòng y tế và phòng thiết cách xa, đoán chừng đây cũng là lý do Thương Việt trốn ở đây.

Thịnh Noãn lấy một bộ quần áo từ tủ đồ của , lấy thêm chiếc áo blouse giá treo. Trước khi , thấy t.h.u.ố.c men, băng gạc bàn, cô cũng cầm theo luôn.

Lúc Thương Việt trong phòng thiết còn cái vẻ "con riêng hãm hại" như mặt Thịnh Noãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-phan-dien-qua-sung-qua-quyen-ru/chuong-3-thien-kim-tai-phiet-khong-lam-bia-do-dan-3.html.]

"Đồ lấy , gửi cho ... đừng để cho con đường sống."

Cúp điện thoại, vô cảm đó, đưa tay đẩy khẩu s.ú.n.g giắt lưng sâu hơn, ngẩng đầu về phía cửa phòng thiết , ánh mắt âm lãnh.

Chọn tin tưởng và cầu cứu con nhóc là biện pháp bất đắc dĩ... Nếu cô dám ngoài phản bội , chắc chắn sẽ khiến cô hối hận vì sinh đời .

lúc , bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Thương Việt kéo chiếc áo khoác đen, cố gắng che vết m.á.u, một tay âm thầm đặt lên s.ú.n.g...

Giây tiếp theo, cửa phòng thiết đẩy một cách thận trọng.

Thịnh Noãn đẩy cửa , thấy Thương Việt vẫn ở đó thì thở phào một cứu, tay khóa trái cửa .

Cô cầm đồ nhanh ch.óng tới mặt Thương Việt: "Anh xem, những thứ dùng ?"

Thấy bộ dụng cụ khử trùng và t.h.u.ố.c bên trong, Thương Việt chút ngạc nhiên, ngẩng đầu nở một nụ thiện ôn hòa với cô: "Cảm ơn em nhé."

"Không gì."

Lúc Thương Việt cởi áo ngoài, để lộ chiếc áo phông gần như m.á.u thấm đẫm... Thịnh Noãn ghét bỏ, theo bản năng lùi , nhưng nghĩ đến điều gì đó, cô giấu ánh mắt ghét bỏ, lộ vẻ bất an, do dự hỏi : "Có cần giúp ?"

Động tác của Thương Việt khựng , ngước mắt: "Vậy thì cảm ơn em nhé..."

Thịnh Noãn cúi đầu im lặng băng bó cho . Thương Việt đất, rũ mắt cái đầu nhỏ cứ lắc lư mặt, khẽ nhướn mày.

Màu tóc của con nhóc là màu lanh ... Nhìn gần mới thấy, đồng t.ử của cô như màu đen pha chút ánh xanh lục sẫm.

Con lai ?

Rất nhanh, Thịnh Noãn băng bó xong cho dậy: "Không còn việc gì nữa thì đây."

Thấy bộ dạng thêm một phút nào của cô, trong lòng Thương Việt thấy buồn , nhưng mặt đầy vẻ ơn: "Chuyện hôm nay, thật sự cảm ơn em."

"Không gì, cứ coi như từng gặp , cũng coi như từng thấy ."

Nói xong, Thịnh Noãn vẫy vẫy tay với với vẻ mặt sợ rước họa , vội vã rời ...

Một lúc , Thương Việt trang phục và dọn dẹp hiện trường bước khỏi phòng thiết , thần thái bình thản xuống lầu.

Quay phòng y tế, cái lưng vốn luôn thẳng tắp của lúc mới thả lỏng, xuống ghế bắt đầu khó khăn cởi áo.

Lúc nãy băng bó là để m.á.u thấm ngoài, bây giờ tháo băng để khâu vết thương.

Không dùng t.h.u.ố.c tê, Thương Việt cứ thế vô cảm khâu vết thương của , mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa... Một lát , băng bó vết thương và mặc quần áo , mới thở hắt một dài.

Hôm nay là do sơ suất... thận trọng hơn mới .

lúc , điện thoại rung lên.

Lấy xem, đó là một email, bên trong đính kèm một bức ảnh.

Nhìn thấy bức ảnh đó, Thương Việt sững , nheo mắt , bật thành tiếng.

Thảo nào cảm thấy con nhóc đến mức quá nổi bật, hóa mang trong huyết thống gia tộc Norman.

Thương Việt chậc một tiếng.

Leslie Norman bề ngoài tỏ ý lấy lòng , nhưng lưng chọn gã trai ngu ngốc của . Nếu nắm con gái của Leslie trong lòng bàn tay, thì mối quan hệ đồng minh của bọn họ liệu còn đáng tin mấy phần đây?

Thương Việt lười biếng nhếch môi, đáy mắt đầy sự âm hiểm...

 

 

Loading...