Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Trong Truyện Đam Mỹ - 10

Cập nhật lúc: 2026-03-31 21:28:47
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

19

 

Ngay khi tay chạm bệ cửa định nhảy , thấy trong phòng Nguyễn Khuyết chỉ .

 

Đó là một trong hai ba kẻ mặt tại yến tiệc lúc nãy. Hắn vươn tay , dường như bóp cổ Nguyễn Khuyết: "Ta hỏi ngươi cuối..."

 

Thế nhưng, tay của Nguyễn Khuyết còn nhanh hơn cả .

 

Cảm giác trong cổ họng kẻ đó chỉ kịp nóng lên một nhịp chợt lạnh toát. Đó là cái lạnh khi khí từ vết c.ắt ở yết hầu tràn mới cảm nhận .

 

Đôi bàn tay rõ ràng vốn dĩ vô lực, dùng một loại xảo lực tinh diệu thoát , rút phắt chiếc trâm cài phát quan của gã đó xuống. Sau đó, đ.â.m thẳng món trang sức bằng kim loại vốn mài giũa nhẵn nhụi cổ họng .

 

Từ đầu đến cuối, thần sắc của Nguyễn Khuyết thậm chí còn chẳng hề đổi.

 

Về tướng mạo, A Khuyết của vốn kiểu mềm mại, thậm chí chân mày và đôi mắt còn lộ vài phần sắc bén, chỉ mái tóc dài là miễn cưỡng dịu những góc cạnh . điều đó nghĩa là sự sắc bén biến mất.

 

Nguyễn Khuyết ngước mắt một cái, hỏi về những vết m.á.u , trái chỉ lặng lẽ và bình tĩnh quan sát kẻ đang khó nhọc hớp lấy từng thở .

 

Máu men theo chiếc trâm chảy xuống tay , sắc đỏ tươi lan rần xương cổ tay tái nhợt. Nguyễn Khuyết xoay nhẹ chiếc trâm dẹt một vòng, khiến vết thương càng toát rộng hơn.

 

Ta thể nhận định rằng, cho đến tận lúc , đối phương vẫn còn giữ ý thức tỉnh táo.

 

"Trước khi vị trí cao như hiện tại, cũng từng thứ nhất trong kỳ tỷ thí của Cẩm Y Tư."

 

Nguyễn Khuyết nhạt giọng . Đôi môi nhạt màu của vẫn thiếu huyết sắc như cũ. Chiếc trâm cắm sâu, nhưng xảo quyệt né xương sống, chỉ đủ để đẩy lớp da gáy nhô lên một chút. Nếu đ.â.m sâu thêm vài phân nữa, nó sẽ xuyên thấu qua cả cổ.

 

Trên y phục vấy m.áu, Nguyễn Khuyết vén lọn tóc rủ mắt tai, bàn tay vô tình quệt ngang gò má để một vệt đỏ thẫm. Huynh buông tay, đối phương ôm cổ hoảng loạn ngã vật xuống đất, dùng cả tay lẫn chân bò lùi phía .

 

Ta đưa qua một chiếc khăn lụa. Nguyễn Khuyết thấy hai con chim uyên ương thêu cực đó thì ngẩn một chút, thu khăn lòng, ngược dùng ống tay áo lau đại một cái.

 

Kẻ ngã đất thể kêu lên , âm tiết phát đều giống như tiếng kéo của một chiếc ống bễ rách nát, chỉ còn thanh âm của luồng khí xuyên qua vết cắt.

 

Lưng của kẻ đó cuối cùng cũng chạm khung cửa đóng c.h.ặ.t. Chưa kịp để niềm vui hiện lên trong mắt, thấy một tiếng cạch cực nhẹ. Đó là tiếng then cài sập khóa.

 

20

 

Ta thu tay .

 

Nguyễn Khuyết đối phương bằng ánh mắt như một vẫn bình thản, giống kẻ đại thù báo, cũng chẳng hề thấy chút oán hận, tựa như một thợ săn lão luyện đang quan sát một con thú hấp hối.

 

Hắn đó, trông thật cao cao tại thượng.

 

Cũng là đang chờ đợi m.áu của chính chậm rãi chảy cạn.

 

Trong ký ức của , Nguyễn Khuyết đôi khi cũng trầm mặc như thế.

 

Khi đối mặt với sự trêu chọc của sĩ tộc, những lời vọng nghị nơi triều chính sự khinh miệt của bách tính, A Khuyết của cũng đều im lặng.

 

Sự trầm mặc lúc chẳng khác gì khi .

 

Sự im lặng của bao giờ là kiểu còn gì để từng bước thỏa hiệp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-trong-truyen-dam-my-ugez/10.html.]

Mà đó là sự khinh miệt tột cùng.

 

Ánh nến trong tay Nguyễn Khuyết khẽ nhảy nhót một chút.

 

Hắn rắc nốt nắm vụn còn sót cửa: “Che miệng , đừng thở.”

 

Giá cắm nến tay rơi xuống đất, ngọn lửa tức khắc cuộn trào bùng lên, tỏa một mùi hương chẳng hề xa lạ khi cháy.

 

Ta cảm thấy mùi hương quen thuộc, thậm chí còn khiến thấy ngột ngạt...

 

Loại t.h.u.ố.c vốn thường thấy, chỉ nếu đốt nhiều sẽ khiến thần trí hôn mê.

 

Ta nhớ đến những vết roi và dấu đao lưng . Ta từng tự lừa dối bản rằng Nguyễn Khuyết quá nhiều thứ, những kẻ đó sẽ dám tùy tiện động , và khi chịu hình, t.h.u.ố.c lá chắc cũng đau lắm.

 

giờ đây, từng chút t.h.u.ố.c tích góp bấy lâu đốt cháy căn phòng đúng ngày hôm nay.

 

Cánh tay đang túm lấy Nguyễn Khuyết bỗng khựng , đầu , trong đôi đồng t.ử cũng phản chiếu ánh lửa bập bùng.

 

Nguyễn Khuyết : “Nếu ngươi hỏi bắt đầu từ khi nào...”

 

21

 

Ta tùy tiện đẩy cửa sổ lầu hai, ôm lấy Nguyễn Khuyết trực tiếp nhảy xuống, vạt áo hai tung bay trong trung khi rơi xuống.

 

“Không, ngươi từng thật sự dùng qua những thứ đó…… Đau lắm đúng ?”

 

Lúc chạm đất Nguyễn Khuyết vững, vịn vai mượn lực để thẳng , thấy câu thì khựng một chút: “Có đau.”

 

Hắn khẽ thở dài, nhẹ day day thái dương: “Hoặc thể là, đau.”

 

Mái tóc quá dài của Nguyễn Khuyết ngọn lửa bùng lên sượt qua một chút, khi dùng tay chạm thoáng dừng , túm gọn tóc ở vị trí ngay cổ, về phía .

 

“Có chút vướng víu, ngươi giúp ch.ặt đứt ?”

 

Trên thanh đao kiếm vẫn còn vệt m.áu đông, nhưng vẫn sắc bén vô cùng.

 

Ta đáp: “Vinh hạnh cho .”

 

Mái tóc rườm rà, quá dài tước đoạn, cảm giác thoát ly khiến bỗng nhẹ bẫng, Nguyễn Khuyết tùy tay ném lọn tóc đứt sang một bên.

 

Kết cấu gỗ mục nát khi cháy phát những tiếng đùng đoàng, cùng ngẩng đầu lên ánh lửa ở cao.

 

Ta : “Đi thôi?”

 

Lượng lớn khói t.h.u.ố.c qua tinh lọc ngày càng nồng nặc, theo hành lang dài lan tỏa, quyện lẫn với mùi phấn son ngọt lịm nồng nặc.

 

Cả tòa gác mái đều bao phủ bên trong, bước chân bắt đầu phù phiếm, lảo đảo.

 

Mãi đến khi lửa lan đến tầng hai, mới kinh hãi hô hoán lấy nước.

 

Gã sai vặt thất tha thất thểu chạy đến hậu phòng, phát hiện chính ngay cả sức để xách một thùng nước cũng chẳng còn.

 

Ánh lửa ngút trời, đây mới chỉ là sự khởi đầu.

Loading...