Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa khỏi cửa, Lữ Tống bám theo: “Để đưa em về.”
xua tay: “Em gọi xe .”
“Em tạo điều kiện cho hai đấy nhé. Cô em xanh xíu thôi. Chúc hai trăm năm hạnh phúc!”
Chẳng đợi Lữ Tống gì, leo lên taxi. Đàn ông đúng là thế, nhanh ch.óng tìm mục tiêu mới. Ly hôn xong càng hot.
Xe đến cổng khu nhà, mới sực nhớ điện thoại vẫn còn trong túi Lữ Tống. là phụ nữ sinh, đầu óc cứ lơ mơ.
mượn điện thoại bác tài, gọi cho Lữ Tống: “Alo, em Cố Thanh đây. Điện thoại của em…”
Chưa dứt lời, Lữ Tống cắt ngang: “Anh . Anh còn một đèn đỏ nữa là tới. Em trong xe đợi, đừng xuống, ngoài trời nóng lắm.” Rồi cúp máy. Anh thế nhỉ? Tự nhiên ân cần chu đáo.
Trả điện thoại cho bác tài, nhắm mắt nghỉ ngơi. Chưa đầy năm phút , Lữ Tống chạy tới, mồ hôi nhễ nhại, gõ cửa kính xe.
Bác tài đầy ẩn ý: “Cô gái, chồng cô thật đấy, trời nóng thế còn chạy đến đưa điện thoại cho cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/yeu-lai-tu-dau-pkmx/chuong-5.html.]
Lữ Tống, mồ hôi chảy ròng ròng mặt, đáp : “ là một chồng , nhưng chồng .”
Xuống xe, Lữ Tống ở thanh toán. , lẽo đẽo theo . Dáng vẻ của cứ như gì đó lắm. Đến nhà , dừng : “Muốn gì thì lẹ .”
Trong đầu vạch sẵn kế hoạch, nếu dám mở miệng đòi con, sẽ cho một cái tát, cho chừa cái tội dám cướp con của .
Lữ Tống gãi đầu, ấp úng: “Anh …”
Bốp!
Quả nhiên là cướp con! Chưa kịp để hết câu, giáng cho một cái tát.
Lữ Tống ôm mặt, ngơ ngác : “Em… em đ.á.n.h ?”
Rồi giọng bỗng dịu dàng một cách khó hiểu: “…Tay em đau ?”
liếc xéo , định giở trò mềm mỏng nữa ? Vì con, mềm mỏng với vô dụng, cứng rắn cũng chẳng ăn thua. Quay lên tầng, thấy tiếng con trai ré lên. Chìa khóa trong tay run lẩy bẩy, mãi mới đút ổ. Làm , tiếng của con như kim châm tim.
Cánh cửa mở, c.h.ế.t lặng.