YÊU LẠI TỪ ĐẦU - Chương 7:

Cập nhật lúc: 2026-04-22 12:31:25
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mở mắt, thấy Lữ Tống đang bên cửa sổ, bắt chước dáng điệu của lúc nãy. Trên khuôn mặt là nụ dịu dàng. Cảnh tượng , nếu thấy, chắc bà cũng sẽ mỉm an lòng. Bởi vì thấy hạnh phúc, đó là mong ước cả đời của bà.

mải mê hai bố con, đến khi Lữ Tống , xuống bên cạnh, nắm lấy tay , mới giật .

“Cố Thanh, chuyện của dì lo xong , vài ngày nữa em khỏe hơn, đưa em thăm dì.”

“Chuyện dì bệnh, em đừng tự trách, dì với em, chắc cũng lý do riêng của dì.”

gật đầu, nước mắt chực trào. Mẹ , cả đời mạnh mẽ, khi ốm, bà luôn tìm đủ loại t.h.u.ố.c bổ cho , còn khi bà ốm, chỉ uống vài ngụm nước nóng cho qua. Bà giấu , cũng chẳng chuyện lạ. , suốt một năm trời, hề , điều đó mới khiến đau lòng. Một năm đó, gì?

Lữ Tống tiếp: “Sau khi rời nhà em, dì tìm đến . Có lẽ đầu tiên bệnh. Dì nhờ chăm sóc em, dù là với danh nghĩa chồng bạn bè, miễn là chăm sóc cho em. Tên gọi quan trọng.”

“Có lẽ vì quá câu nệ, đồng ý ngay, nên dì mới đến nhà , khó dễ. Xin em.”

lắc đầu: “Không , .”

“Dì xin . Dì , chuyện ly hôn là ý của dì. Dì sợ chúng con, sẽ thể đường dài. Lúc đó, dì cũng còn nhiều thời gian nữa, nên mới ép em ly hôn với . Anh hiểu dì, nhưng chấp nhận.”

“Anh kết hôn với em, là định sống cùng em cả đời. Có con là điều , con, thì cũng là thế giới của hai . Con cái, là ràng buộc, mà là tình yêu…”

Anh ngập ngừng: “Bên cạnh em, nhiều bạn bè… nghĩ… là… chúng tái hôn ?”

, lòng ngổn ngang trăm mối. khi ở bên, cảm thấy bình yên.

“Đợi thêm một chút nữa , em mới mất…”

Lữ Tống đưa về nhà khi hồi phục. Khoảnh khắc mở cửa, ngỡ như trở về.

“Mẹ ơi!” thốt lên. , đó là của Lữ Tống.

bất ngờ, đáp một tiếng “Ừ” nhẹ bẫng, tay vẫn thoăn thoắt với những việc đang .

định bế con phòng thì Lữ Tống theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/yeu-lai-tu-dau-pkmx/chuong-7.html.]

“Em mệt , tự chăm sóc bản khó lắm. Mẹ cũng rảnh, nhờ sang đây chăm em. Anh cũng xin đổi lịch trực, tháng ca ngày, ban ngày . Em ăn gì, gì cứ bảo . Tối về, chuyện gì cứ tìm . Không khỏe thì gọi nhé, ở phòng bên cạnh, chạy sang ngay .”

“Đừng sợ, ở đây .”

Anh đặt con xuống giường, dắt phòng khách. Mẹ còn nữa. của Lữ Tống đến, bà chăm sóc .

“Coi dì như ruột nhé con.” Bà .

Bà nấu nào canh bổ, nào cháo ngon, khâu vá quần áo cho con . Sợ buồn, bà còn rủ bạn bè đến nhà đ.á.n.h mạt chược.

Tối đến, Lữ Tống đợi ngủ say mới về phòng bên cạnh. bắt đầu mất ngủ. Anh bên giường, kể đủ thứ chuyện vui ở bệnh viện. Mà bệnh viện thì bao nhiêu chuyện vui, sinh ly t.ử biệt… Anh kể một hồi im bặt.

, cái kết của câu chuyện hẳn là trọn vẹn. Anh lảng sang chuyện khác, vùi đầu tiểu thuyết.

Có một đêm, thức giấc. trở , nhưng giấc ngủ bay xa. Ra phòng khách, tìm thấy hộp t.h.u.ố.c ngủ mua từ lâu. Rót một ly nước, định nuốt vài viên. Bỗng nhiên, ly nước giật mạnh, t.h.u.ố.c ngủ văng tung tóe sàn nhà. ngước lên, Lữ Tống đó, mặt mày tái mét như thấy ma.

“Em định gì?” Giọng lạc , nghiến c.h.ặ.t.

kịp mở lời, : “Đừng thế! Xin em, đừng thế!”

“Em khi em bỏ sống thế nào ? Em ? Anh như cái xác hồn, chỉ việc, nhốt trong phòng bệnh, cố gắng quên em. Anh đời vẫn còn thở của em, mùi hương của em, nên mới thể sống tiếp. Cho đến khi gặp em. Chứ em tưởng mấy giải thưởng, chức vụ từ trời rơi xuống ?”

“Giờ em định gì? Nếu em rời khỏi thế giới , ? Anh sống nếu em? Những ngày em, khó khăn lắm, Cố Thanh.”

Anh sụp xuống, ôm mặt nức nở: “Cố Thanh, đừng ích kỷ như . Nghĩ đến , ? Nghĩ đến , nghĩ đến con trai chúng . Nó còn nhỏ lắm, em nỡ bỏ nó ?”

cúi xuống, ôm lòng.

“Em ngủ .”

“Em ngủ , ôm em nhé, chồng ơi, ôm em …”

“Em nhớ …”

Cơ thể cũng run lên bần bật.

Loading...