Hối Tiếc
- Cập nhật
- 1 ngày trước
- Loại
- Truyện Chữ
- Tác giả
- Tiểu A Thất
- Thể loại
- Ngôn TìnhTrọng SinhCổ ĐạiHETrả ThùGia Đình
- Team
-
Lộn Xộn page
- Lượt xem
- 5,728
- Yêu thích
- 1
- Lượt theo dõi
- 2
- Trạng thái
- Đã đủ bộ
Gả cho Chu Hoài Nhượng mười năm.
Ta cùng lưu đày ngàn dặm, cùng gây dựng cơ đồ, cùng bước lên bước lên đỉnh cao quyền thế.
Từ thuở xuân xanh, đến khi tóc đen hóa bạc vì sương tuyết.
Một lòng một , tương kính như tân.
Người đời ai nấy đều ngưỡng mộ, cho rằng một đoạn nhân duyên viên mãn, ân ái trọn vẹn.
Chỉ riêng hiểu rõ — trong tim Chu Hoài Nhượng từng là .
Mà là a tỷ ruột thịt của .
Hắn nỡ để a tỷ chịu cảnh lưu đày khổ ải, nên mới đem hôn ước hai nhà chuyển sang cho .
A tỷ gả cao môn, say rượu mấy tháng liền, hồn xiêu phách lạc.
A tỷ khó sinh mà mất, khoác áo tang trắng, đau đớn đến mức thổ huyết.
Còn khi hấp hối nơi giường bệnh, chỉ bên cạnh, nhàn nhạt buông một câu:
“Nàng cũng coi như hiền thê, kiếp sẽ bù đắp cho nàng.”
Cả một đời của , chẳng qua chỉ là sự lựa chọn bất đắc dĩ của .
Là nhẫn nhịn miễn cưỡng.
Là thỏa hiệp bất đắc dĩ.
Là điều đành lòng chấp nhận.
Như miếng gân gà — bỏ thì tiếc, giữ vô vị.
…
Lần nữa mở mắt, trở về ngày — ngày trượt chân rơi xuống ao cá, Chu Hoài Nhượng cứu lên.
Kiếp , vội vã chạy đến, chần chừ mà lao thẳng xuống nước.
Ôm lấy nữ tử trong ao, hoảng hốt gọi lớn:
“Nhược Nhược…”
Nữ tử kinh hoàng ngẩng đầu, bốn mắt cùng chạm .
Chỉ thấy một gương mặt xinh nhưng tái nhợt.
Mà dung nhan — chẳng nửa phần tương tự với .