BỊ THÁI HẬU DIỆT MÔN, TA BẮT BÀ TA HUYẾT TẾ VONG LINH

BỊ THÁI HẬU DIỆT MÔN, TA BẮT BÀ TA HUYẾT TẾ VONG LINH

Cập nhật
4 giờ trước
Loại
Truyện Chữ
Thể loại
Trọng SinhCổ ĐạiVả MặtDị NăngSảng Văn
Team
Nắng ấm sau mưa
Lượt xem
297
Yêu thích
1
Lượt theo dõi
1
Trạng thái
Đã đủ bộ

Đọc từ đầu Đọc tập mới

Ta hái xong hoa hạnh xuống núi, mang theo lòng đầy hân hoan chờ đợi cùng trưởng đỗ Trạng nguyên nấu rượu hoa. Thế nhưng, đập mắt là cảnh ch/ặt đ/ứt đôi tay, kh/oét đôi nhãn cầu và vứt chỏng chơ cổng viện, hạ l/oang lổ m/áu thịt.

Trong gian nhà, vách tường nh/uốm đỏ m/áu tươi, tiểu chân trần ngã gục giữa vũng m/áu tanh nồng. Chỉ còn phụ là thoi thóp chút tàn. Người phủ phục đống máu, lưng là vết đao ch/ém sâu đến tận xương tủy.

Ta lao đến, ôm chặt lấy lòng, thanh âm run rẩy: "Phụ , rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Phụ run cầm cập, cố gắng thốt lên từng lời: "Thái hậu trưởng con dám to gan trêu ghẹo Công chúa tại cung yến, hạ lệnh... hạ lệnh tru di cả nhà ... Mau chạy , A Tuyết, rời khỏi nơi càng xa càng ..."

Huynh trưởng vốn dĩ một lòng đèn sách, đối với bản cực kỳ nghiêm cẩn, coi danh tiết còn trọng hơn cả tính mạng. Huynh thể trêu ghẹo Công chúa?

"Con ." Ta siết chặt lấy tay phụ , giọng lạnh thấu xương: "Bọn chúng ngậm máu phun , nợ máu trả bằng máu."

Phụ liên tục lắc đầu, thở yếu ớt: "Hoàng gia thế lớn... con phận nữ nhi yếu đuối, chớ ..."

"Phụ yên tâm."

Ta nhẹ nhàng đặt xuống, chậm rãi dậy, nắm chặt nắm đấm, giáng một đòn sấm sét xuống mặt đất. Phiến đá xanh chân vỡ vụn từng tấc, cả gian viện như rung chuyển dữ dội.

Ta vốn là vạn niên ác linh. Phải trải qua mười kiếp luân hồi, mười kiếp hành thiện tích đức mới thể tẩy sạch tội nghiệt.

Đây chính là kiếp cuối cùng. Thế nhưng, nữa.

Xem thêm
17 giờ trước
17 giờ trước
17 giờ trước
17 giờ trước
17 giờ trước