Có : “Vốn dĩ chợ đêm , nhưng hôm nay xảy chuyện, lúc chắc đóng cửa hết .”
Hiển nhiên Đoàn Tiêu hỏi nhầm , mấy đàn ông gì chỗ nào thể mua bánh ngọt lúc nửa đêm cơ chứ, hỏi bọn họ ăn khuya ở ngon còn tạm .
Mấy lên xe gãi đầu, tò mò hỏi: “Theo , tổng giám đốc Đoàn từng ăn đồ ngọt nào cả.”
“Suy nghĩ của Sếp, đừng đoán.”
“ … Hình như thấy xe Sếp , còn là con gái đó.”
Mấy , đều thấy vẻ sợ hãi từ trong mắt của đối phương.
Trên xe của Đoàn Tiêu… phụ nữ? Còn là giờ ?
Có nuốt một ngụm nước bọt, những suy đoán trong đầu trở nên rối loạn, cuối cùng vẫn kìm mà dè dặt hỏi: “Cậu chắc chắn… Đó là ?”
Anh xong Trình Nhượng vỗ đầu: “Nói cái gì thế! Không thì là gì? Cô gái đó là giúp gọi 120, còn cùng Thiệu Quang đến bệnh viện. Sếp đưa cô về nhà, đừng nghĩ lung tung.”
Đám bỗng chốc bừng tỉnh.
Như mới hợp lý chứ.
Chuyện nửa đêm đưa con gái về nhà , cho dù cần thiết thì Đoàn Tiêu cũng chỉ dặn dò khác , trừ khi ngoại lệ. Xem cô gái đó chắc chắn là ngoại lệ .
“Chắc cô dọa nhẹ .” Triệu Huy nghĩ đến dáng vẻ đáng thương của cô gái đó, lắc đầu : “Một tội nghiệp.”
Sở Tiểu Điềm thực sự dọa nhẹ, khoảnh khắc Đoàn Tiêu bảo cô nhắm mắt , cô vẫn luôn che mắt , cả trái tim căng thẳng đập thình thịch, cho đến khi xe dừng , một lúc cô vẫn thể bình tĩnh .
Khi Đoàn Tiêu lên xe, cô vẫn co ghế , răng cắn chặt môi, cả khuôn mặt chút hồng hào.
Trời chuyện cô chỉ thấy TV, hôm nay những tận mắt chứng kiến hai , còn ở ghế lái phụ, đích trải nghiệm một !
“Đã kết thúc ?” Cô hỏi.
“Không .” Đoàn Tiêu .
Chuyện vẫn thể kết thúc , nó dính líu nhiều thứ, nhưng cho dù là chuyện gì thì cũng liên quan đến cô gái . Cô vốn dĩ là một vô tội cuốn mà thôi.
Xe Land Rover và xe cảnh sát lướt qua , Đoàn Tiêu gật đầu với Quý Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/lam-nung-la-uu-diem/chuong-35.html.]
Quý Xuyên thấy Sở Tiểu Điềm ở ghế lái phụ, mắt suýt thì nhảy ngoài.
Khi tiếp tục đường, cuối cùng Sở Tiểu Điềm căng thẳng như thế nữa. Cô Đoàn Tiêu còn đang suy nghĩ gì đó, trong thời gian đó trả lời hai cuộc điện thoại.
Cô phiền , nghiêng đầu sang một bên, ngủ .
, cô ngủ say .
Ở trong nhà cả một đêm lăn qua lăn vẫn thể nào chìm giấc ngủ, tình huống thể ngủ dễ dàng như cũng là kỳ tích.
Có điều, cô tỉnh cũng nhanh, mười mấy phút, tiếng cửa xe đóng cô thức giấc. Lúc cô đang mơ mơ hồ hồ là ai, đang ở , bỗng nhiên cảm thấy nhét đồ .
Sau đó, âm thanh khởi động xe vang lên.
Đoàn Tiêu : “Ngủ thêm chút nữa , đến nơi sẽ gọi cô.”
Thế là Sở Tiểu Điềm bắt đầu mơ hồ, buồn ngủ thì buồn ngủ đó, điều cô ngủ . Cô cúi đầu , trong lòng thêm một túi giấy.
Là túi đóng gói của một quán cà phê, bên trong là bánh kem mousse vị xoài đóng gói trong hộp, còn một bình socola hâm nóng.
Cô suy nghĩ, xác định bản xuống xe mua đồ.
Giống như bỗng nhiên nhận món quà của ông già Noel, suy nghĩ đầu tiên của cô chính là bản đang mơ, suy nghĩ thứ hai vẫn là đang mơ.
Nếu , chỉ một khả năng thể nào xảy , chính là bánh kem là Đoàn Tiêu mua cho cô.
… Hay là, mua cho hoặc cho khác, tạm thời để ở chỗ cô?
Sở Tiểu Điềm nhắm mắt, một lúc cô lén hé mở một đường nhỏ, dè dặt đàn ông đang lái xe một cái.
So với gương mặt u ám lúc nãy, hiển nhiên giờ đây thả lỏng hơn nhiều. Một tay cầm vô lăng, một tay khác tùy tiện gác cửa sổ, ngón tay chống cằm, gương mặt toát vẻ lười biếng.
Cho dù đối mặt với tội phạm hung ác thì khuôn mặt cũng lạnh lùng một cách lạ thường, vẫn mang dáng vẻ ung dung như thế. Trên của đàn ông tràn đầy sức hút khiến rung động.
Cô nghĩ đến những nam chính trong truyện ngôn tình mà bản dùng từng .
Trong mắt cô đó là nhân vật chính hảo mà cô thể tạo . Vậy mà, ở mặt Đoàn nhiều thì những nhân vật đó đều thua về mặt.
Nếu như một ngày, trở thành nam chính của nào đó, thì nhất định may mắn nhỉ.