Làm Nũng Là Ưu Điểm - Chương 36

Cập nhật lúc: 2025-08-30 01:25:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe dừng chung cư, Đoàn Tiêu xuống xe, Sở Tiểu Điềm mới cởi dây an thì mở cửa xe .

“Đi thôi, đưa cô lên.”

“Không cần , tự lên . À… Còn cái .” Sở Tiểu Điềm cầm lấy bánh kem: “Cái … Là cho ?”

Đoàn Tiêu : “Không cho cô, lẽ nào cho ?”

Khi câu hề , nhưng tại Sở Tiểu Điềm cảm nhận rõ ràng ý lờ mờ lướt ngang qua đáy mắt đàn ông .

Anh đóng cửa xe, bỏ chìa khóa trong túi quần, suông, thật sự định đưa cô lên lầu.

Đèn chung cư u ám, màn đêm trong càng tối tăm ánh đèn, thời gian phần lớn đều nghỉ ngơi , ngoài chơi thì vẫn về, cho nên cũng ít qua .

Bọn họ gần, khiến cho hình của Đoàn Tiêu trông to lớn khác thường mắt cô. Cô chiều cao một mét sáu ba, mang giày đế bằng, chỉ thể ngửa đầu mới thấy mắt .

Mà điều kỳ lạ là cảm giác áp bức mạnh mẽ dường như tém , cụp mặt mắt cô, thậm chí khiến cô một ảo giác dịu dàng.

Có lẽ là vì cô từng thấy dáng vẻ lạnh lùng và nghiêm túc của , nhưng thứ dịu dàng chắc sẽ tồn tại ở đàn ông .

“Chuyện hôm nay, liên lụy cô .” Anh : “Về nghỉ ngơi đàng hoàng .”

Mặc dù vẫn mùi vị của bánh kem, nhưng Sở Tiểu Điềm bỗng dưng cảm giác đút một miếng bánh ngọt, tim gan phèo phổi cô ngập trong sự ngọt ngào và hát vang khúc ca vui vẻ.

Đoàn Tiêu đại sảnh một bóng ở chung cư: “Có chắc cần đưa lên ?”

Sở Tiểu Điềm chần chừ giây lát, gật đầu: “ tự lên là , cảm ơn đưa về.”

Nếu đàn ông khác đưa một cô gái lên nhà giờ , khả năng là ý nghĩ khác, hoặc là dễ dàng hiểu nhầm thành ý định khác.

Đoàn Tiêu thuộc về hai loại . Đọc Full Tại

Anh đưa cô lên chỉ đơn giản là đưa cô lên lầu mà thôi.

Có điều, tối hôm nay xảy nhiều chuyện như thế, cô phiền nữa.

Sở Tiểu Điềm chung cư, bỗng nhiên nhớ còn mặc áo của , cô cúi đầu . Đối với cô mà , chiếc áo khoác màu đen rộng thùng thình ôm trọn cơ thể cô, nó dày và ấm áp.

Cô nhấc tay lên, phát hiện cổ tay áo dính máu, chắc là lúc cô rửa tay, cẩn thận dính .

Cô chần chừ giây lát, đang định xoay tìm , bỗng nhiên cảm thấy phía chằm chằm.

Trong đại sảnh yên tĩnh, một âm thanh nhỏ bé cũng phóng đại lên nhiều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/lam-nung-la-uu-diem/chuong-36.html.]

Giống như tấm áp phích mà Úy Lam gửi đến. Cô dán nó ở góc tường trong nhà, chỉ cần cô một cái sẽ mơ thấy ác mộng, cho nên ngày nào cô cũng cố gắng ngó ngàng đến nó nhưng lưng cô vẫn lạnh buốt, cảm giác như đầu hình ảnh đáng sợ hiện .

Sở Tiểu Điềm lập tức dựng tóc gáy, cô ép bản nhấc chân, khi đang nơm nớp lo sợ bước về , phía tới chỗ cô.

Người phía ngang qua cô, cô một cái.

Là một trẻ tuổi đôi mắt đỏ bừng, uống ít rượu. Người dường như thấy cô ăn mặc kỳ lạ, nhưng khi gương mặt chính diện của cô, cảm thấy biểu cảm sợ hãi của cô gái đáng yêu, thế là bắt chuyện một cách mờ ám: “Em gái, muộn như , một sợ hả.”

Sau khi , Sở Tiểu Điềm còn sợ hãi nữa, cô bình tĩnh : “... một .”

Người trẻ tuổi với giọng sâu xa: “Cãi với bạn trai ?”

“Không .” Sở Tiểu Điềm nhanh chóng về nhà, thế là về phía thang máy. Người trẻ tuổi cũng đuổi theo cô, đang định chuyện, bỗng nhiên liếc thấy một tới đặt tay lên vai cô, khẽ : “Sao đợi ?”

Tuy rằng động tác và lời của mật, vẻ mặt cũng lạnh lùng, nhưng trong mắt ngoài thì là bộ dạng bảo vệ mãnh liệt.

Cho dù bề ngoài bình tĩnh, nhưng khí thế khác với thường cũng khiến lập tức cảm nhận thể dây .

Người trẻ tuổi bĩu môi, lập tức rẽ sang hướng một thang máy khác.

Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu .

Đoàn Tiêu buông tay : “Đi thôi, đưa cô lên lầu.”

Hai bước thang máy, Sở Tiểu Điềm nhấn tầng sáu: “Vừa cảm ơn , cho rằng …”

Đoàn Tiêu cố ý như thế, cho dù gặp cô, chắc cũng sẽ lập tức nhớ đến đàn ông dễ dây bên cạnh cô.

“Muộn quá .” Đoàn Tiêu cho một tay túi và : “ thói quen đưa về nửa đường .”

Anh ngước mắt , cau mày.

“Sao thế?”

“Camera hỏng .” Đoàn Tiêu lạnh lùng : “Muộn như mà ngay cả một bảo vệ trong đại sảnh cũng , ban quản lý tòa nhà ăn kiểu gì ?”

Đây lẽ là bệnh nghề nghiệp, Sở Tiểu Điềm buồn , nhưng nghiêm túc như thế, nếu thì thật chút nào.

Người ngành như bọn họ, một khi ký hợp đồng thì chịu trách nhiệm an của khách hàng, ai cũng hy vọng bởi vì một chút sai sót của bảo vệ mà gây nguy hiểm thể lường .

“Có bảo vệ.” Sở Tiểu Điềm : “ thông thường lúc thường… ngủ.”

Đoàn Tiêu: “...”

 

Loading...