LANG CÓ MANG NGỌC
- Cập nhật
- 7 giờ trước
- Loại
- Truyện Chữ
- Thể loại
- Ngôn TìnhCổ ĐạiHEĐoản VănSủngĐiền VănNgọt
- Team
- Thư Sách
- Lượt xem
- 132
- Yêu thích
- 0
- Lượt theo dõi
- 0
- Trạng thái
- Đã đủ bộ
Ta gả Bùi gia dâu mấy ngày, đại ca Bùi gia lâm bệnh qua đời.
Bùi Nhị Lang – thiếu niên đang tòng quân – trưởng quá cố một bức phóng thê thư (giấy trả tự do cho vợ), để thể tìm con đường riêng.
Ta thu dọn hành lý rời , nhưng cuối cùng đành lòng mà bước trở về:
"Tiểu cô còn nhỏ, mẫu cũng cần chăm sóc. Tờ phóng thê thư tạm nhận, Nhị thúc cứ yên tâm trở quân doanh. Đợi khi chuyện trong nhà dàn xếp thỏa, rời cũng muộn."
Bùi Nhị Lang trầm mặc gật đầu đồng ý.
Sau đó, trở biên cương xa xôi, còn ở nhà tần tảo lo toan.
Năm năm chớp mắt trôi qua, tiểu cô nay học, Bùi Nhị Lang cũng lập công trở thành vị tướng quân oai phong, còn thì một sạp bán tào phớ nhỏ huyện.
Trên phố một vị Trần tú tài đối xử với . Ta bèn tìm Nhị Lang để bàn bạc chuyện cải giá:
"Nhị thúc yên tâm, tú tài khi thành chúng vẫn là một nhà. Ta vẫn thể tiếp tục buôn bán, càng thêm thuận tiện để chăm sóc tiểu cô..."
Ta càng , sắc mặt Nhị Lang càng lạnh lẽo, khiến giọng cứ thế nhỏ dần tắt hẳn.
Bùi Nhị Lang tuy tướng mạo khôi ngô nhưng mang danh tiếng đáng sợ, tính tình kiệt ngạo, quanh năm chinh chiến nơi sa trường. Nghe đồn g·iết địch ghê tay, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn.
Từ ngày gả Bùi gia, sâu trong lòng vốn chút sợ . Cho đến một ngày, chặn trong phòng bếp, bế thốc lên bệ bếp cúi đầu, ghé sát tai thì thầm đầy ám :
"Muốn gả cho khác? Ta thấy so với gã tú tài còn mạnh hơn nhiều, là... nàng thử xem?"